Đó là một thước phim cũ kỹ từ những ngày thơ ấu.
Dẫu đã hơn mười năm trôi qua, nhưng mọi thứ vẫn sống động như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
Thậm chí, cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại trong những giấc chiêm bao, để rồi mỗi khi tỉnh giấc, tôi lại cảm thấy tim mình thắt lại, hơi thở dồn dập trong bóng tối.
Chẳng hiểu sao chỉ vài câu nói, vài lời đùa giỡn thuở ấy lại có thể ám ảnh tâm trí tôi đến tận bây giờ.
* * *
"Charlotte, cậu muốn làm gì khi trưởng thành?"
"Hả? Sao tự nhiên lại hỏi thế?"
"Sao lại tự nhiên chứ! Chúng mình đã mười lăm tuổi rồi đấy! Cha tớ bảo rằng, ước mơ nên được ấp ủ càng sớm càng tốt!"
"À, vậy sao? Tớ vẫn chưa nghĩ đến chuyện đó bao giờ..."
"Không được! Cậu phải tính trước xem mình sẽ làm gì khi lớn lên chứ! Bình thường cậu tháo vát thế mà sao đôi khi lại ngơ ngác vậy hả?"
"Ha ha... thế à?"
"À... không, thỉnh thoảng thôi! Chỉ là thỉnh thoảng thôi! Tớ không bảo lúc nào cậu cũng vậy! Charlotte này, cậu vừa được bạn bè quý mến, người lớn cũng ai nấy đều thương. Nên là tớ chỉ..."
"Chỉ sao?"
"Chỉ là... tớ tò mò không biết sau này cậu muốn làm gì thôi..."
"Ừm... Tớ thực sự chưa từng nghĩ tới luôn đó."
"Thật á? Thôi nào, đừng đùa tớ chứ! Charlotte vốn là người suy nghĩ sâu sắc mà, chắc chắn cậu phải tính chuyện tương lai rồi chứ!"
"Thật mà, Claude. Tớ chưa bao giờ nghĩ mình phải làm gì cả. Ngay cả thời tiết ngày mai ra sao tớ còn chẳng biết, hay ngày mai phải làm gì tớ cũng chưa hay. Chẳng phải những điều đó quan trọng hơn sao?"
"Ra là vậy..."
"Nếu buộc phải nói... thì chắc là một ngày nào đó tớ sẽ kết hôn?"
"Kế... kết hôn? Chuyện kết hôn chẳng phải còn xa vời lắm sao?"
"Dù vậy thì một ngày nào đó tớ cũng sẽ lấy chồng chứ. Tớ nghĩ nếu nhờ được chú Debussy làm chủ hôn thì tốt biết mấy. Rồi lễ cưới sẽ diễn ra trong một ngôi nhà thờ nhỏ, trước sự chứng kiến của các bậc tiền bối trong xóm và bạn bè. Tớ sẽ cầm bó hoa cưới, trao lời thề nguyện sẽ bên nhau trọn đời. Và chúng tớ sẽ lồng nhẫn vào ngón tay áp út để minh chứng cho lời thề ấy. Còn đối phương sẽ là..."
"Đối phương! Là... là ai cơ..."
"Ai nhỉ? Tớ cũng chẳng biết sẽ là ai nữa. Đúng như lời Claude nói, đó là chuyện của tương lai xa xôi nên tớ cũng không rõ mọi chuyện sẽ thế nào."
"Đúng... đúng vậy nhỉ? Chọn người để chung sống suốt đời mà. Chuyện đó chắc chỉ có Chúa mới biết được. Kết hôn... kết hôn sao..."
"Vậy còn Claude, cậu sẽ làm gì khi trưởng thành?"
"Hừm... Tớ á? Cậu hỏi tớ sẽ làm gì sao?"
"A ha ha! Cậu đang nghĩ gì mà vẻ mặt nghiêm trọng thế?"
"À... tớ có nghĩ gì đâu! Chỉ là... tự nhiên... tự nhiên tớ thấy ngứa cổ họng thôi!"
"Phụt! A ha ha ha! Cái gì vậy trời. Mau nói cho tớ nghe đi. Claude sẽ làm gì nào?"
"Tớ... thôi bỏ đi. Tớ không nói đâu. Tớ sẽ không kể đâu. Mọi người ai cũng cười nhạo tớ cả."
"Sao lại cười? Ai cười cậu chứ?"
"Cả anh Casey nhà bên cạnh, rồi cả Flora ở cùng nhà thờ nữa... Bố mẹ tớ thì bảo chắc chắn tớ không làm nổi đâu, bảo tớ đừng có mơ mộng hão huyền mà lo học đi... Có lẽ mọi người đều nghĩ tớ là kẻ ngốc."
"Cậu sợ tớ cũng nghĩ cậu ngốc, sợ tớ sẽ bảo cậu không đời nào làm được nên mới không muốn nói phải không?"
"Kh... Không phải! Tớ biết Charlotte tốt bụng nên sẽ không làm thế. Không phải vì lý do đó đâu... Ưừ..."
"Vậy thì nói cho tớ nghe đi, Claude. Tớ sẽ không nghĩ cậu ngốc, cũng sẽ không nói rằng cậu tuyệt đối không làm được đâu."
"Charlotte..."
"Chỉ là, tớ thực sự muốn biết thôi. Nên là kể tớ nghe đi. Nhé?"
"...Điện ảnh."
"Điện ảnh sao?"
"Khi trưởng thành, tớ muốn lên thành phố để làm phim... Tớ đã học về *Ma pháp chiếu bóng*, còn về *Ma pháp ghi chép* thì dù một ngày tớ chỉ viết được mười trang thôi nhưng..."
"Gì chứ! Chuyện đó có gì đáng để cười nhạo đâu! Tớ cứ tưởng cậu định nói ước mơ của cậu là trở thành đại diện của thành phố về môn ném đá thăng bằng trên nước chứ."
"Này! Tớ dù có ngốc đến mấy cũng không đến mức đó nhé!"
"Ừm... Tuyệt thật đấy."
"Hả... Ơ?"
"Thực sự rất ngầu. Làm phim sao. Vậy sau này tớ phải gọi cậu là 'Đạo diễn Claude' rồi nhỉ?"
"À... không... Charlotte... đừng trêu tớ mà..."
"Tớ không trêu đâu. Ngầu thật mà."
"A ha ha... vậy sao?"
"Tất nhiên rồi. Claude chắc chắn sẽ làm được. Không, nhất định sẽ làm được! Tớ bảo chứng cho cậu luôn."
"Bảo chứng á? Nhỡ đâu mọi chuyện không suôn sẻ thì sao."
"Nếu không suôn sẻ... thì, tớ sẽ kết hôn với cậu rồi chịu trách nhiệm cho cậu luôn, được chưa?"
"Hả... Ơ? Cậu nói gì cơ?"
"A ha ha! Đùa thôi, đùa thôi! Đừng lo lắng kể cả khi mọi chuyện không như ý! Chú Debussy vốn là một Thợ cơ khí (Mechanic) giỏi, cậu cứ học từ chú rồi đi sửa chữa thứ này thứ kia mà sống! Nếu thực sự đen đủi đến mức không làm đạo diễn được thì cứ bảo tớ! Tớ sẽ nói với chú Debussy rằng: 'Ở đây có một tên nhân công rất nghe lời, chú cứ việc sai bảo hắn làm việc cật lực đi ạ!'"
"A ha ha..."
"Đừng lo lắng quá, Claude. Sao lại cứ lo chuyện không thành cơ chứ. Thời gian để lo cho sự thành công còn chẳng đủ nữa là!"
"C... cảm ơn cậu, Charlotte."
"Hãy cứ chờ đợi và kỳ vọng đi. Chúng ta còn nhiều thời gian mà. Cậu nhất định sẽ trở thành đạo diễn điện ảnh."
* * *
Dẫu giờ đây thân thể này đã trở thành máy móc, chẳng còn chút hơi ấm người, nhưng tôi vẫn nhớ như in từng chi tiết.
Cái cảm giác tim đập thình thịch mà tôi đã cố kìm nén để tỏ ra thản nhiên.
Những lời nói tuôn ra chẳng chút do dự, nghe như một lời đùa cợt, nhưng thực chất đã được che giấu sâu đậm biết bao nhiêu.
Ngày hôm đó, tôi đã thầm cảm ơn gương mặt vốn chẳng dễ đỏ lên của mình.
Mỗi khi nhớ lại, lồng ngực tôi lại trào dâng cảm xúc, như thể trái tim không tồn tại trong cơ thể này đang đập rộn ràng trở lại.
Ký ức về một ngày nọ, được sẻ chia giữa một cậu thiếu niên mơ mộng về tương lai và một cô thiếu nữ đang chờ đợi cái chết.
Lý do khiến thước phim ấy vẫn hiện lên sống động đến thế.
Có lẽ là bởi, đó là ngày đầu tiên và cũng là cuối cùng, tôi bày tỏ lòng mình với người mà tôi thầm thương.