Emily
Khi bừng tỉnh, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt là bầu trời cao vút.
Cô chớp mắt, ngẩn ngơ ngắm nhìn những dải mây lững lờ trôi.
Bầu trời đang nhuộm sắc hoàng hôn rực rỡ, như báo hiệu mặt trời đang dần khuất bóng.
Đã bao nhiêu năm rồi cô mới lại thẫn thờ ngắm nhìn bầu trời như thế này nhỉ?
Cảm giác toàn thân mờ nhạt, có lẽ cô đang chìm trong một giấc mơ nào đó.
— Emily...!
— Ch-chuyện lớn rồi, không xong rồi sao...?
— Mau gọi người lớn đến đây đi!
Emily? Tên của ai mà nghe lạ lẫm và mang phong vị ngoại quốc đến thế?
Cô chớp mắt, định quay đầu lại nhưng cơ thể chẳng hề nghe theo ý muốn.
— C-cử động rồi!
— Emily!