Trong một căn phòng chìm trong sự im lặng gần như tuyệt đối, âm thanh duy nhất là tiếng hít thở nhẹ nhàng và đồng hồ tích tắc. Cùng với đó là một chút ánh sáng nhạt nhẽo giống như ngọn nến sắp tắt ở vùng tuyết phủ. Dưới không gian có chút lạnh lẽo, có một cậu bé lặng lẽ ngồi bên cửa sổ thủy tinh được đóng kín.
Cậu bé có thân hình nhỏ nhắn, cơ thể được che chắn dưới chiếc áo len trắng rộng. Chiếc lưng nhỏ dựa vào chiếc ghế gỗ, một tay với những ngón thon dài và trắng muốt đặt lên cuốn sách đang mở, tay kia chống cằm toát lên vẻ si mê. Đôi mắt màu hồng to tròn, nhìn chăm chú không chớp mắt ra thế giới bên ngoài qua lớp cửa kính. Ánh sáng chiếu lên khuôn mặt tinh xảo không tì vết làm lộ ra vài đường mạch máu lúc ẩn lúc hiện dưới làn da trắng, phủ lên mái tóc bạch kim ngắn làm nổi bật cái đẹp của sự thuần khiết.
Những bông tuyết lác đác, nhẹ nhàng như lông ngỗng rơi xuống. Thi thoảng lại có một cơn gió nhẹ thoáng qua những cành cây khiến chúng đung đưa, đánh thức những bông tuyết đang ngủ quên trên tán lá. Bị đánh thức, chúng trút xuống như những những hạt cát mịn lấp lánh, hòa nhập cùng với những người bạn đang vui chơi ở dưới.
Tại đó, một chú chồn tuyết vô tình chạy qua, đúng lúc hứng chịu một làn sương khói từ trên cây rủ xuống. Chú khựng lại, cấp tốc rũ bộ lông trắng muốt của mình khiến những hạt trắng tinh nghịch tách ra rơi vào nền tuyết. Chú nhanh chóng ngồi bệt xuống, hai chân trước xoa cả khuôn mặt trông ngộ nghĩnh vô cùng.
Sau khi đã rũ bỏ toàn bộ thứ bám trên lông mình, chú đứng lên bằng hai chân sau, ngẩng cao chiếc cổ dài đầy kiêu hãnh. Chiếc mũi hồng nhỏ hếch lên, đôi mắt dáo dác nhìn quanh. Xác định không có bất kỳ chuyện gì cả, chú chồn thả lỏng tiếp tục dùng hai chân trước của mình vuốt mấy lượt từ chiếc mũi rồi ra đằng sau. Hoàn thành chải chuốt, chú lại rủ thêm lần nữa, sau đấy lại tiếp tục di chuyển và biến mất sau bụi cây ngay đó, đồng thời thoát khỏi sự quan sát của một vị khán giả.
Cậu bé đứng thốc dậy, vô tình làm rơi cuốn sách đang đọc dở và đẩy chiếc ghế ra sau tạo lên một âm thanh ma sát "két" thật dài, chói tai rồi đổ cho cái "rầm" phá tan sự im ắng tràn ngập. Tiếng vang vọng trong giây lát nhưng cũng làm cậu bừng tỉnh, thoát khỏi cơn ngỡ ngàng trong thoáng chốc. Cậu vội vã tiến đến phía cửa sổ, xem thật kĩ con chồn vừa rồi chạy đâu rồi, nhưng bản thân đã làm mất dấu nó.
“Hay là đi tìm nó?”
Một suy nghĩ phản nghịch xuất hiện trong đầu cậu. Nhưng sau đó lại là tiếng răn dạy của ông ngoại, tiếng thở dài của dì và sự trách móc của chị gái văng vẳng trong đầu, khiến cậu bỏ ngay ý định tìm con chồn kia.
Cậu đứng ngơ ngác bên bậu cửa sổ, ánh mắt xuyên qua tấm thủy tinh, chạm đến tầng mây. Mặc dù là buổi sáng mây không hề dày, nhưng bầu trời có xu hướng tối dần và khá ảm đạm, ánh sáng bao phủ vùng tuyết này hơi lờ mờ, nhạt nhẽo.
Nhưng biết nó không hề đẹp, không hiểu tại sao cậu bị nó mê hoặc. Đôi lông mày trắng thanh tú kẽ cau lại. Đồng màu với nó là hàng lông mi dài cong vút cụp xuống, che đi đôi mắt đầy ẩm ướt, kết hợp là một đôi môi anh đào hơi chu ra đầy ấm ức. Một biểu cảm cau có, hờn dỗi ấy xuất hiện trên khuôn mặt non nớt giống như búp bê của cậu.
“Không được. Mình không thể ra ngoài, mọi người sẽ lo lắng cho mình mất”
Nói xong cậu bé đột ngột xoay người nhảy nhào lên chiếc giường bên cạnh, đôi tay gầy kéo con gấu bông gần đó ôm thật chặt, vùi mặt vào ngực nó rồi thút thít. Sau một lúc, Bỗng bên ngoài có âm thanh gõ cửa và tiếng nói dịu dàng xen thêm lo lắng vang lên sau đó:
“John, em ổn chứ? Chị nghe thấy tiếng ghế đổ khi đang tiến lại gần đây. Chị vào nhé.”
Không đợi John trả lời chị mở cửa bước vào luôn. Vừa bước vào căn phòng Lilia liền nghe thấy tiếng sụt sịt của cậu, đôi mắt tím khẽ chớp khi trước mắt là chiếc ghế đang nằm dưới đất, rồi liếc về phía giường thấy cậu đang ôm chặt con gấu bông màu xám. Trên gương mặt thanh tú của cô xuất hiện một nụ cười dịu dàng, ôn nhu hỏi:
“Ôi John bé bỏng của chị, em sao lại khóc thế? Ai bắt nạt em chị sẽ đánh cho nó không còn đường về.”
“Chị Lilia không ai bắt nạt em cả. Với lại em không có khóc.”
Với giọng hơi run run cậu hờn dỗi trả lời.
Lilia bước một cách chậm rãi, chiếc váy xanh lam dài tận đến mắt cá chân sột soạt theo từng bước đi, cô đến gần chiếc ghế rồi dựng nó lên rồi để về vị trí cũ một cách khẽ khàng, sau đó kéo lại chiếc áo lông dày cộp đang lệch xuống trên cơ thể mảnh mai của cô cho ngay ngắn, tiến đến phía chiếc giường.
Khi Lilia đến gần, đôi bàn tay thon thả mịn màng chỉnh chiếc váy rồi ngồi lên chiếc đệm lông cừu mềm mại. Những lọn tóc màu vàng của người chị thân yêu, rũ xuống như những dây kim tuyến xòe lên mặt John. Cô ghé mặt, chiếc mũi nhỏ hơi cao chạm vào cái tai trắng bóc của đứa em trai đang dỗi rồi nhỏ giọng thì thầm:
“Nào John, em có thấy hôm nay trời khá đẹp không?”
Như đã quen thuộc với tính cách của John, Lilia chủ động dỗ cậu bằng những câu gợi ý nhằm đánh lạc hướng sự chú ý của đứa em đang hờn này.
“Trời hôm nay không đẹp chút nào cả.”
John vẫn úp mặt vào gấu, dùng giọng điệu đó để nói với cô chị họ của mình.
“Em nhìn xem, trời khá âm u thích hợp để ra ngoài chơi đấy.”
Lilia ngước đầu nhìn bầu trời dường như sắp tối bên ngoài lớp cửa kính mà John vẫn thường hay nhìn ra ngoài.
“Nhưng em đâu có được đi chơi. Mỗi lần như thế chị luôn không cho phép.”
Lúc này John ló mặt ra khỏi gấu bông, ngẩng đầu lên nhìn theo hướng Lilia, nhưng trong đôi mắt to tròn màu đỏ ấy vẫn còn lớp hơi nước chưa kịp khô khiến cho người chị chạnh lòng.
“Nhưng hôm nay là ngoại lệ, nghe những người hầu nói gần đây có một bé chồn tuyết đi lạc vào khuôn viên nhà ta. Em có muốn xem thử không? Chị sẽ giữ bí mật với dì và ông ngoại.”
Lilia đưa ngón tay trỏ thon dài lau đi những giọt nước vẫn còn đọng lại trên khóe mi dài của John. Tay còn lại thì xoa đầu cậu bé, khóe môi mỉm cười rồi nói.
Cảm nhận được bàn tay ấm áp và câu nói “đi ra ngoài chơi” của Lilia, John ngẩn ra một lúc không tin vào tai mình, nhưng rồi sự hoài nghi biến thành mong đợi. Đôi mắt của cậu sáng rực lên lên như một ngôi sao, nhìn chằm chằm vào đôi mắt dịu dàng của người chị trước mặt, cao hứng cất tiếng nói đầy sự trong trẻo và ngây thơ:
“Thật không ạ? Em có thể đi ra ngoài chứ?”
“Suỵt… Đây là bí mật giữa hai chúng ta, em nói to quá đấy.”
Lilia khẽ đặt ngón tay trỏ vào môi của John rồi khẽ cười và nói.
Không chờ được thêm một giây nào nữa, John trườn ra khỏi giường. Cậu nhanh chân đi đến cái móc treo chiếc áo khoác lông cừu dày cộp, khoác lên người. Thân hình nhỏ nhắn của cậu như chui tọt vào trong chiếc áo lông to ấm áp chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ đầy hào hứng của cậu ra ngoài.
Nhìn cậu bé trước mặt với những hành động cuống quýt này cô chỉ biết che miệng cười thầm… Cho đến khi John mặc xong chiếc áo kia. Cậu trong bộ dạng này, cậu như chú chim cánh cụt từ từ bước lại gần chị họ của mình.
“Được rồi, chúng ta đi thôi!”
Lilia bước đến trước cửa phòng, những ngón tay đẹp cầm lên chốt cửa rồi vặn nhẹ. Các cánh cửa sổ ở hành lang được đóng kín, thay vào đó là các ánh sáng từ những viên đá phát sáng dù nhẹ, nhưng số lượng nhiều, khiến con đường phía trước trở lên sáng sủa và lung linh với nhiều màu sắc.
Đi trên hành lang tầng trên, John nắm chặt tay của chị gái, bước chân cậu có phần dồn dập luống cuống tuy vậy vẫn giữ được thăng bằng. Như một lẽ khác thường, cậu không hề trông thấy người hầu nào cả, điều này khiến cậu càng khẩn trương hơn. Đôi mày đẹp hơi cau lại, chiếc đầu nhỏ ngó nghiêng xung quanh như chú chồn lúc trước.
Đang đều bước trên hành lang rộng lớn, bỗng nhiên có một tiếng động sột soạt phát ra từ phía trước, John hốt hoảng kéo tay Lilia. Cô dừng lại, đôi môi hé lên một nụ cười rồi nhìn cậu dịu dàng nói:
“Sao vậy John? Em muốn đi vệ sinh à?”
“Không thưa chị, em vừa nghe thấy tiếng động phía trước.”
John với tâm trạng khẩn trương, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của chị thì cậu dịu lại, cúi đầu nhỏ giọng nói.
“Ngoan nào, em đứng đây một lát. Chị đi nhìn chút, xem ai làm John bé bỏng của chị sợ nào.”
Hành động của cậu em trai khiến Lilia bật cười rồi động viên cậu. Cô đưa hai tay vỗ vỗ vào vai John, sau đó mới chậm bước về phía trước xem có thứ gì.
Bất chợt xuất hiện một cái bóng trắng lướt qua trước mặt Lilia rồi dừng lại ở một góc khuất, chỉ để lộ chiếc đuôi trắng và đen ở chóp. Cô di chuyển một cách khẽ khàng dần bước đến chỗ chú chồn đang loay hoay với thứ gì đó, sau đó bất thình lình đưa hai tay ra ôm nó vào lòng.
Con chồn tuyết hoảng sợ, giống như bị kẻ thù đột kích nó quay ngoắt cái đầu nhỏ cắn thẳng vào mu bàn tai trái của Lilia. Một cơn đau nhói xộc lên đầu khiến cô buông thõng con chồn ra, nó chạy thật nhanh rồi trườn vào cái lỗ thông khí phía dưới rồi biến mất.
“Ui da...”
Nghe thấy âm thanh kêu đau của chị, John không còn đứng một góc sợ sệt nhìn ngó xung quanh nữa. Cậu bất chấp chạy ra xem Lilia có làm sao không, chỉ thây cô cầm bàn tay trái xuýt xoa, trên mu bàn tay xuất hiện một chất lỏng màu đỏ đang rỉ ra.
“Chị Lilia, chị có sao không?”
John nhanh chân chạy đến chỗ chị, vừa đi vừa lo lắng hỏi.
Đột nhiên có một bàn tay ấm áp đặt lên chiếc mũ len của John, cậu giật mình quay lại không biết từ bao giờ Lilia đã quỳ xuống nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
“Không sao đâu. Chỉ là vết xước nhẹ thôi, vài hôm là khỏi hẳn chắc chắn không để lại xẹo. À, vừa nãy chị thấy con chồn rồi bắt nó, không may để nó trốn mất. Chắc nó chạy ra bên ngoài rồi, lát nữa chúng ta sẽ gặp lại nó sớm thôi.”
Lilia nhẹ giọng, đưa bàn tay phải vuốt ve đầu cậu, tiếp tục đánh lạc hướng sự chú ý của cậu:
“Chúng ta tiếp tục đi nào, em không muốn ra bên ngoài chơi hay sao?”
Lilia cầm lấy tay John, không đợi cậu nói thêm gì rồi dắt về phía trước. Tới trước đại sảnh, không gian như được mở rộng đột ngột. Không gian nơi đây rộng lớn, một bộ bàn ghế bằng gỗ được mài nhẵn sáng bóng phản chiếu ánh sáng của những viên đá trên cao, được đặt ngay ngắn chính giữa sảnh. Giữa trên trần nhà là chiếc chùm đèn được đính nhiều viên đá phát sáng, chúng phát ra ánh hào quang chiếu sáng cả khu vực này.
Hai chị em từ từ đi xuống cầu thang. Trong lúc xuống, John hết ngó bên trái lại nhìn bên phải, mặc dù cậu đang ở trong tòa nhà này khá lâu rồi, nhưng cậu vẫn cảm thấy lạ lẫm.
Họ băng qua đại sảnh rộng lớn, rẽ vào hành lang nhỏ hơn, và chẳng mấy chốc John đã đến trước cánh cửa thông ra sau nhà. Lilia cầm bàn tay nhỏ bé của cậu đặt nên chốt cửa, rồi đôi mắt nâu nhìn vào đôi mắt đỏ của cậu rồi nói:
“Giờ đến lượt em mở cửa rồi, khi em tự mở, em sẽ thấy cảm giác chưa bao giờ cảm nhận.”
John gật mạnh một cái, cậu tháo đôi găng tay ra để cảm nhận sự chân thực của cái lạnh và sự chân thực mà cậu chưa trải qua. Bàn tay đã được tháo gang tay để ra những ngón tay tinh xảo, thon dài và trắng bóc, đặt lên chốt cửa. Trái tim cậu đập thình thịch, đôi môi anh đào mím chặt rồi dùng toàn bộ sức của mình vặn chốt và…
Cạch.
Cánh cửa nặng nề từ từ được mở ra. Không khí lạnh và gió tràn vào làm John nheo mắt lại cố nhìn ra thế giới bên ngoài. Đằng sau, mái tóc vàng óng của Lilia như vô số sợi kim tuyến tung bay trong gió, đồng thời cô tiến lên một bước ôm lấy em của mình để khỏi số tuyết ít ỏi theo gió bay vào bên trong cơ thể cậu.
Khi gió dừng lại, chính là lúc John nhìn ra thế giới âm u, trắng xám. Không giống như đại sảnh vừa rồi hay là bức tranh khung cảnh qua cửa kính, khung trời kia to lớn vô cùng. Cậu đứng bất động, dường như muốn đem cả thế giới bên ngoài khắc ghi sâu vào trong kí ức của mình.
John từ từ bước lên phía trước, vì thế mà cái ôm của Lilia nới lỏng để em trai có thể tiến lên phía trước. Dần dần cậu bé bắt đầu bước nhanh một cách vụng về, sau đó cậu chạy thật nhanh về phía trước. Cậu cố gắng hết sức để không hét lên, đôi tay vung vẩy, đôi chân chạy xoay vòng trên nền tuyết trắng để lại những dấu chân in sâu trên bề mặt tuyết. Lilia đứng sau mỉm cười rồi nhìn cậu tự do bay nhảy như một chú chồn đang chơi đùa vậy.
John bắt đầu thở hổn hển, nhịp tim đập loạn xạ, hơn hết cậu cảm nhận được sự mềm xốp của tuyết dưới chân mình. Sau một hồi cậu thực hiện một loạt các hành động, cậu bắt đầu mệt và dừng lại, ngoảnh mặt về phía Lilia. Thấy được hơi thở bắt đầu dồn dập qua hơi nước trên khuôn mặt đỏ bừng của cậu, cô từng bước tiến về phía em trai rồi ân cần hỏi:
“Em thấy mệt rồi hả?”
“Không hề nhé, em cảm thấy vẫn thừa sức để tiếp tục chạy tiếp đấy.”
John giơ hai cánh tay nhỏ xíu được bao bọc bởi lớp áo dày cộp lên, khoe cơ bắp và tự tin nói mình vẫn ổn.
“Thật không? Vậy thì chơi một trò chơi với chị nhé.”
Trên gương mặt của Lilia xuất hiện một nụ cười tinh nghịch, cô đứng lại và tháo găng tay, sau đó đút nó vào trong túi áo.
“Đầu tiên chúng ta cần phải tháo gang tay, sau đó nhào nặn tuyết, để chúng nhận được hơi ấm từ tay rồi tan ra một chút, rồi kết dính thành một quả cầu.”
Cô cúi người nặn một cục tuyết nhỏ rồi ném vào John. Quả cầu tuyết bay thẳng vào vai cậu rồi vỡ tan thành những mảnh tuyết nhỏ.
John đứng đơ ra một lúc vì đang cố gắng tiếp thu những kiến thức mới, sau đó cậu cúi xuống đưa đôi bàn tay trần ra bốc nắm tuyết nên. Ban đầu cậu cảm thấy lạnh buốt, nhưng khi bóp chúng thì cảm giác đó dần dần dịu đi. Tuy là lần đầu nhưng rất nhanh một quả cầu hơi móp xuất hiện trên bàn tay của cậu.
John vung tay, quả cầu bay về phía Lilia nhưng nó không trúng cô. Thấy vậy cậu tiếp tục nặn, lần này cậu làm nó to hơn và tròn hơn, và ném về cô chị, trúng lên chiếc áo của cô. Rồi cậu nở một nụ cười rạng rỡ.
“Nào nhóc, em đã biết cách chơi rồi chứ? Bây giờ cuộc chiến bắt đầu nhé.”
Lilia nở một nụ cười thật tươi, to tiếng nói với em trai mình.
Nhưng tất cả đều nằm trong quan sát, mà người đang vui đùa không hề hay biết. Trên tầng cao của nhà Waston, một người đàn ông trung niên mặc vest nhìn ra của sổ, tay chắp sau lưng. Bên cạnh là cô gái chừng ba mươi tuổi mặc chiếc blouse trắng khoác bên ngoài chiếc áo len dày. Bên cạp quần tây là một túi đựng súng hỏa mai, đối diện là chiếc túi đa dụng đựng thuốc súng và đạn chì. Tay cô gái cầm một bình giữ nhiệt thi thoảng lại nhấp một ngụm, đang nhìn theo thứ mà người đàn ông đang quan sát.
“Elen! Con thực sự để nó ra ngoài như vậy hả?”
Người đàn ông không quay đầu mà nhìn xuống người cháu của mình đang chơi ném tuyết.
“Ông già. Ông để thằng bé trong nhà suốt. nhìn xem, nó ra thành thế này không phải là do ông sao?.”
Elen đẩy chiếc kính gọng vàng lên cao, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào sau gáy của cha cô.
Ông ngoại cau mày, quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn lại cô con gái của mình. Mái tóc đen xen lẫn những sợi bạc vuốt ra sau vì thế mà rủ xuống vài sợi.
“Căn bệnh điên và bệnh không thể ra ánh sáng ngoài trời, con muốn giết nó hả?”
Ông ngoại thở dài.
“Tôi là dì của nó, tất nhiên tôi sẽ không làm hại đến thằng bé rồi.”
Elen lại nhấp một ngụm lớn chất lỏng trong bình, rồi “khà” một cái.
“Ừ, cứ theo ý con.”
Ông ngoại đưa 2 ngón tay trỏ xoa huyệt thái dương, trong đầu lại suy nghĩ tại sao ông lại có đứa con là bợm rượu này cơ chứ, cứ như này thì bao giờ con bé mới có một tấm chồng. Ông lại tiếp tục nhìn lên bầu trời lam chì đục ngàu, rồi lại nhìn đứa cháu trai phía dưới.
Doong… Doong...
Đột nhiên một tiếng chuông rúng động từ phía giáo hội đằng xa, khiến cho ông ngoại hốt hoảng và đột ngột chạy ra ngoài hành lang, dì Elen lập tức giật mình phản ứng. Chưa kịp để hai người bình tĩnh thì ở ngoài cổng, tiếng sắt đập vào kim loại và tiếng hét to vang lên:
“Mở cổng, nhanh chóng mở cổng. Mau cho lũ dân đen vào trong, dị tượng sắp xảy ra. Trong vòng năm phút nữa các người không mở cửa thì ta sẽ báo cho giáo hội, và sẽ thanh trừng các người. Nhanh mở ra.”
Ông ngoại và dì Elen nhìn ra phía cổng chính, tiếng ồn ào của những kẻ dân đen bẩn thỉu, rách rưới đứng trước cổng dinh thự nhà Watson. Dẫn đầu là tên hiệp sĩ mặc áo choàng đen, cầm dây cương thúc ngựa húc kết hợp với vỏ kiếm đập vào cổng gây ra âm thanh chói tai khiến người nghe khó chịu. Gã liên tục hô hoán, dọa nạt với mục đích khiến nhà Watson mở cổng.
Nhìn thấy gã mặc áo giáp đen và cưỡi ngựa, một con tức trào dâng nhưng ông Watson không đánh mất lí trí. Ông bóp chặt lan can rồi gầm lên như sắp phát điên:
“Elen, mau đưa thằng bé vào nhà.” Rồi ông hét lên với lũ hộ vệ. “Người đâu, mau di tản lũ người hầu và phong tỏa căn nhà, chỉ để mỗi nhà nguyện mở cửa đón người.”
“Biết rồi ông già.”
Elen gắt lên, dứt khoát cất bình giữ nhiệt ra đằng sau rồi. Gương mặt biếng nhác thường ngày của cô biến mất thay vào đó là gương mặt lạnh như băng. Cô quay người, chiếc áo blouse trắng tung bay trong gió chỉ để lại vệt trắng chạy xuống dưới lầu.
Ở khu vường đằng sau, John giật mình dừng lại hành động nặn tuyết của mình, tiếng chuông như xé toạc không gian vui nhộn. Cậu nhìn về phía Lilia xem cô sẽ làm gì tiếp theo trong tình huống này, nhưng không. Nhìn thấy sự hoang mang của em trai, cô mỉm cười đồng thời tiến đến xoa đầu cậu dịu dàng nói:
“Được rồi John, không sao đâu, chỉ là ồn ào chút thôi. Chúng ta chơi trốn tìm nhé.”
Trong vai người trốn, John chạy thật nhanh vào bụi cây gần cửa sau nhà, nhưng bỗng nhiên có một chú chồn tuyết từ đâu chui ra, ngậm một miếng thịt to giống như mới được cắt chưa lâu. Cậu bé mở to đôi mắt dán chặt vào con vật trắng mềm này, đôi chân vô thức bước đi từng bước một để tránh kinh động đến nó. Thật chẳng may, một cành cây gần đó quệt ngang bước chân nặng nề, khiến cậu vật mình xuống nền tuyết.
Phịch.
Tiếng ngã nhào làm con chồn giật mình, như một tên trộm bị bắt quả tang, nó nhả miếng thịt ra và chạy trốn. Thấy vậy John đưa hai tay đây mình dậy, vội vàng đuổi theo mà quên béng đi trò chơi mình đang đóng vai.
Giờ John không thèm quan tâm đến gì nữa, mặc kệ tiếng gọi của dì Elen. Băng qua những cái cây và bụi rậm, chú chồn như một cái bóng lướt đi trên mặt tuyết, như nhận ra điều gì đáng sợ phía trước nó đứng khựng lại. Cậu cũng vừa chạy tới, nhìn thấy nó định lao tới. Bỗng nhiên chú chồn xoay người đột ngột, dùng tốc độ nhanh nhất chạy vụt qua cậu rồi biến mất sau bụi cây. Cậu còn ngơ ngác nhìn con chồn tuyết thì đột ngột dị tượng xảy ra.
Bầu trời đang mang màu sắc u ám của lam chì mới đây, nhưng trong tích tắc như ai đó đưa tay dập tắt ngọn lửa duy nhất trong đêm tối. Chưa kịp nhận ra điều gì John đã chìm vào bóng tối vô tận, cũng rất nhanh bầu trời chuyển sang tím đậm như hoa oải hương. Bỗng nhiên, một âm thanh đập tan cơn mê màng của cậu.
Roẹt… răng rắc...
Một vết nứt không gian ngay chính khoảng không. John như chết lặng trơ mắt nhìn, thì đột nhiên xuất hiện một cô gái nằm trong vết nứt. Cô bị kẹt bên trong vết nứt, đưa bàn tay nhợt nhạt về ngoài lỗ hổng, những sợi ánh vàng kim rũ xuống che đi khuôn mặt chỉ để lộ một con mắt tím đầy quen thuộc đang nhìn cậu.
John nhanh chóng phản ứng, đôi mắt đẫm lệ chạy đến. Không nói một lời nào cậu đưa đôi bàn tay nhỏ bé như chui tọt cả người vào bên trong, nắm chặt lấy bàn tay mất đi huyết sắc, dùng hết sức bình sinh của mình hòng kéo cô ra khỏi vết nứt.
Lách cách… lách cách… Choang.
Tiếng kính vỡ, cô gái thoát ra khỏi lỗ hổng. Nhưng người đối diện với cô gái tái nhợt không may mắn, ánh sáng tím đậm mạnh mẽ lóe lên từ bên trong khe nứt bắn về phía cậu. Như một dịch bệnh cả người cậu tím lại, bật ra sau rồi bất tỉnh. Cô gái cũng biến mất cùng vệt sáng đó giống như chưa từng tồn tại ở đó.
Trong lúc đó, Elen gắng chạy thật nhanh về phía cháu mình, thật trớ trêu cô không thấy cháu mình ở đây, chỉ có những vết chân nhỏ bé in sâu vào nền tuyết hướng đến phía khu hoang vắng. Xác định hướng đi, cô vội vã chạy thật nhanh theo dấu vết. Đột nhiên ngay gần đó một ánh sáng tím lóe sáng rồi vụt tắt kèm thêm tiếng thủy tinh và tiếng vật nặng va đập xuống nền tuyết. Sự lo lắng của một người dì, cô không chần chừ mà lao thẳng đến đó.
Đến nơi, lọt vào mắt dì là cậu bé mặc chiếc áo lông cừu nặng trĩu đang nằm bất động dưới nền tuyết. Cô khẩn trương tiến đến cõng cậu lên trên lưng, nhưng mọi chuyện diễn ra đâu có suôn sẻ như vậy. Những con quái vật xuất hiện trong bóng tối, nó đưa đôi mắt đỏ ngòm như máu nhìn hai người, từ từ áp sát cô.
Elen lùi lại, đôi mắt đảo liên tục cấp tốc tìm lối thoát. Đột ngột một thứ gì đó sắc nhọn mang theo tiếng rít của gió tiến đến sát cổ cô, trong tình thế nguy hiểm thân hình cao gầy nhanh chóng cúi người xuống né tránh. Đó là một móng vuốt của một con tà thú, nó lao qua người cô như một bóng ma.
Đoàng...
Trong tình thế cấp bách, dì Elen thò tay ra phía sau lưng lấy ra bình giữ nhiệt ném về phía trước, tay còn lại rút súng hỏa mai ra rồi bóp cò. Viên đạn rực cháy để lại một tia sáng cam đạm bắn về phía bình rượu. Chiếc bình nổ tung, tóe những ngọn lửa soi sáng một vùng khiến cho bọn quái vật mở ra một con đường, cô không do dự mà xông ra.
Phập!
Bất thình lình, một chiếc gai nhọn từ trong bóng tối lao thẳng đến John, nhưng dì Elen quyết đoán xoay người, đưa cánh tay của mình ra chặn lại. Vết thương dỉ máu cùng với ánh tím nhạt chảy ra từ chiếc gai nhọn đang găm vào cánh tay cô. Dù bị thương như vậy mặt cô không hề đổi sắc, băng lãnh, không chút cau có, động tác vẫn nhanh nhẹn tiến về phía trước, di chuyển về cửa kho gần đó.
Elen đóng sầm cánh cửa gỗ dày, bàn tay nhuốm máu cố gắng dùng hết sức lực còn lại chèn thanh thép vào chốt cửa. Đặt John xuống nền đất, cô đi khập khiễng đến kệ cũ trong kho rồi lấy một đèn dầu cũ kĩ, quẹt một que diêm nhóm lên một ngọn lửa. Khi ánh sáng tràn ngập căn phòng, âm thanh gào rít bên ngoài cũng biến mất.
Xác định đã ổn định, Elen kiểm tra tình trạng của cậu ngoài vết thương ở mu bàn tay trái đang rỉ máu, thì không có dấu hiệu bất thường nào cả.
Sau khi kiểm tra xong cho cháu trai, Elen xốc John đậy đi đến hộc tủ phía trước rồi thò tay vào vặn một thứ gì đó ở bên trong. Âm thanh bánh răng kêu lách cách xua tan đi sự tĩnh lặng đáng sợ ngay lúc này. Chiếc tủ dần mở ra bên trong là một cánh cửa, cô rảo bước ôm cháu trai của mình đi đến cánh cửa bí mật rồi đưa ngón tay chai sạn của mình, vặn chốt.