Chương 1: Điềm báo từ giấc mộng
Ai trên đời cũng từng nằm mơ, nhưng chẳng mấy người thấu hiểu ý nghĩa thực sự ẩn sau từng giấc chiêm bao. Càng hiếm ai nhận ra rằng đó chính là những điềm báo trước, mách bảo cho ta biết những chuyện sắp sửa xảy ra sẽ là phúc hay họa!
Tựa như trước cơn địa chấn, lũ chó mèo thường có hành vi dị thường; hay vài ngày trước khi lũ quét tràn về, bầy kiến sẽ ngày đêm hối hả dời tổ, mỗi khi cuộc sống sắp có biến động khôn lường, giấc mơ thực chất đang âm thầm dẫn đường chỉ lối cho chúng ta.
Những lời này tuyệt đối không phải do Cơ Thập Tam hắn bịa đặt hàm hồ, mà là trải nghiệm xương máu do chính hắn từng kinh qua. Có thể nói, việc hắn còn lành lặn, khỏe mạnh mà khôn lớn đến tận ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ vào hai giấc mơ mà cả đời này hắn không tài nào quên nổi.
Chính nhờ kịp thời nhận chân được huyền cơ trong mộng mà hắn mới không lầm đường lạc lối, thậm chí còn bảo toàn được tính mạng từ cõi chết trở về!
Giấc mơ đầu tiên ập đến trước kỳ thi đại học chừng một tháng. Hắn mơ thấy mình đứng chơ vơ giữa một cây cầu. Bên trái là ngọn núi sừng sững, vách đá lởm chởm, gai góc chằng chịt, chỉ có một lối mòn hiểm trở dẫn lối lên đỉnh núi đang chìm trong ráng mai.
Bên phải lại là một góc phố thị phồn hoa, đèn hoa rực rỡ, ánh neon chập chờn. Giữa chốn tăm tối nồng nặc mùi trụy lạc ấy, có một cô gái đứng nép dưới mái hiên tiệm cắt tóc, không ngừng vẫy gọi hắn. Giọng nói của cô ả nghe vô cùng quen thuộc, nhưng dù cố căng mắt ra nhìn, hắn vẫn chẳng thể nào thấy rõ được gương mặt.
Cũng như bao người khác, Cơ Thập Tam từng trải qua vô số giấc chiêm bao, nhưng hiếm khi có giấc mơ nào từng chi tiết lại rõ mồn một đến thế. Bởi vậy, sáng hôm sau hắn liền đem chuyện này kể cho ông nội nghe. Suy cho cùng, từ ngày hắn bắt đầu hiểu chuyện, người ta đã tấp nập kéo đến nhờ ông giải mộng, tháo gỡ khúc mắc trong đời.
Lắng nghe xong câu chuyện, cụ Cơ biến sắc, vẻ mặt trầm ngâm, cau mày dặn dò hắn một câu: “Dạo này cháu liệu mà tránh xa lũ con gái trong lớp ra, nhất là cái đứa sắp tỏ tình với cháu trong một hai ngày tới.”
Nghe ông nói vậy, Thập Tam chỉ biết ngơ ngác, bụng nghĩ chuyện này thật hoang đường. Suốt ba năm học có ma nào thèm để mắt tới hắn đâu, giờ nước sôi lửa bỏng sắp thi đại học đến nơi, đứa nào rỗi hơi mà giở cái trò vô bổ ấy cơ chứ.
Nào ngờ đúng hai hôm sau, vào giờ tan học, một nữ sinh có tiếng xấu trong lớp, đời sống riêng tư vốn chẳng mấy đứng đắn đã ngon ngọt lừa phỉnh, kéo hắn vào lùm cây nhỏ, suýt chút nữa đã cưỡng ép đè hắn ra.
May thay, đến phút chót hắn vẫn liều mình vùng vẫy chống cự, giữ tròn được tấm thân trong sạch…
Về sau Thập Tam gặng hỏi lại, ông nội mới bảo rằng phàm là giấc mộng trên đời chẳng bao giờ sinh ra vô cớ, mà ít nhiều đều hé lộ những biến cố sắp xảy ra. Lấy chính giấc mơ của hắn làm ví dụ, mọi chi tiết đều ẩn chứa hàm ý sâu xa.
Cây cầu độc mộc tượng trưng cho kỳ thi đại học, việc hắn đứng giữa cầu ngụ ý cuộc đời đang đứng trước bước ngoặt sống còn. Ngọn núi bên trái dẫu đầy rẫy chông gai trắc trở, nhưng nếu dám chịu thương chịu khó, vượt mọi hiểm nguy thì ắt sẽ chạm tới đỉnh cao, tắm mình trong ánh bình minh rực rỡ.
Ngược lại, cảnh đô hội xa hoa cùng bầu không khí đồi bại bên phải thực chất chỉ là ảo vọng sinh ra từ đáy sâu dục vọng. Người con gái không ngừng cất tiếng gọi chính là kẻ sắp sửa bày tỏ tình cảm với hắn. Một khi hắn xuôi lòng gật đầu, đó cũng là lúc hắn trượt dài xuống hố sâu tha hóa.
Thập Tam không rõ những lời ông nội giảng giải có cơ sở khoa học nào nâng đỡ hay chăng, nhưng quả thực mọi việc sau đó đều diễn ra y như đúc. Kể từ dạo ấy, trong lòng hắn đối với những giấc mộng đã nhen nhóm thêm vài phần tò mò lẫn kiêng dè, kính sợ.
Thế nhưng, biến cố thực sự khiến hắn hoàn toàn tin phục thuật giải mộng lại nằm ở giấc mơ thứ hai!
Khi ấy, giấc mộng đầu tiên đã trôi qua được năm năm…
Nhờ nghe theo lời khuyên của ông nội sát kỳ thi đại học, hắn đã đỗ đạt điểm cao vào một trường đại học danh tiếng. Ra trường, hắn nhanh chóng tìm được công việc đúng chuyên ngành, tiền đồ rộng mở, mọi bề êm ả.
Đúng như người xưa thường dạy “an cư lạc nghiệp”, với một kẻ công ăn việc làm ổn định, đường thăng tiến thênh thang như hắn, việc tìm kiếm một người phù hợp để dựng vợ gả chồng trở thành lẽ dĩ nhiên.
Sau vài lần xem mắt, cuối cùng hắn cũng xác lập mối quan hệ yêu đương với một cô gái tên Lăng Mạt. Qua lại một thời gian, đôi bên quyết định chính thức bàn tính chuyện đính hôn.
Oái oăm thay, chỉ hai đêm trước ngày lễ đính hôn diễn ra, Thập Tam lại mơ thấy một giấc mộng quái đản đến rợn người. Chính giấc mơ này đã cứu hắn thoát khỏi cái bẫy định mệnh thêm một lần nữa, đồng thời làm đảo lộn hoàn toàn nhận thức của hắn về cõi mộng.
Đêm ấy, hắn mơ thấy mình đang co ro trốn trong một góc tối tăm, vây quanh là đàn thỏ đang ra sức cười nhạo hắn. Cách đó không xa là một sân khấu ánh đèn lờ mờ, tấm rèm lớn treo bên cạnh có đề tên vở kịch: Mua hộp trả ngọc.
Hắn rất muốn bước ra khỏi góc tối để bước lên sân khấu hòa vào vở diễn, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một con thỏ trong đàn bỗng cất tiếng. Nó bảo hắn muốn lên cũng được, nhưng buộc phải lộn ngược tấm da nhím đẫm máu mà nó đang cầm trên tay rồi khoác lên người.
Ở trong mộng, hắn rơi vào nỗi giằng xé tột cùng. Một mặt hắn khát khao được bước lên sân khấu, nhưng mặt khác lại khiếp sợ không biết liệu bản thân có chịu nổi nỗi đau da thịt khi khoác ngược lớp gai nhọn hoắt kia hay không. Cứ thế, nỗi đắn đo dằn vặt kéo dài cho đến tận khi hắn bừng tỉnh.
Hệt như lần trước, khi nghe hắn thuật lại giấc mơ, sắc mặt cụ Cơ lập tức đanh lại. Trầm ngâm hồi lâu, cụ mới thở dài thườn thượt: “Thập Tam à, theo ông thấy thì đám cưới này… hủy đi thôi cháu…”
Thập Tam khi ấy chết lặng. Chuyện trăm năm đại sự đâu phải trò đùa, đang yên đang lành sao bảo bỏ là bỏ được. Huống chi ông nội cũng từng gặp mặt Lăng Mạt hai lần, tuy không khen ngợi tấm tắc nhưng ít ra cũng chưa từng tỏ vẻ khó chịu.
Trước sự hoang mang của hắn, cụ Cơ đã từ tốn giải thích…
Giấc mộng tuyệt nhiên không đơn thuần là hoạt động tâm lý vô thưởng vô phạt, mà chính là sự tiếp nối của những điều ta đang trải qua ngoài đời thực, đồng thời ẩn chứa những biểu tượng thâm sâu. Cứ nhìn vào giấc mơ này mà xem, sân khấu chính là đại diện cho buổi lễ đính hôn sắp sửa cử hành, nhưng cớ sao cháu lại phải trốn chui trốn lủi nơi góc tối?
Bởi vì bản thân cháu vốn dĩ không phải nhân vật chính thực sự, mà chỉ là kẻ đứng ngoài xem kịch. Nói cách khác, dẫu cháu có làm đám cưới với con bé đó, nó cũng chẳng thật lòng thật dạ muốn cùng cháu vun đắp gia đình. Chưa kể, sân khấu kịch lúc nào chẳng rực rỡ ánh đèn, cớ sao cháu nhìn thấy lại mờ mờ ảo ảo?
Đó là vì cõi mộng đang cảnh báo cháu: Lễ đính hôn này hoàn toàn không phải hỷ sự đáng chúc mừng!
Trái lại, đó là một cái bẫy tinh vi do chính ả giăng ra!
Tích "mua hộp trả ngọc" ám chỉ việc Lăng Mạt tuy chịu đính hôn với cháu, nhưng thứ trân quý nhất của đời người con gái thì ả đã dâng trọn cho kẻ khác. Chẳng những tấm thân trinh bạch không còn, mà ngay cả cái thai trong bụng ả cũng là giọt máu của người ta. Nói trắng ra, cháu chỉ là thằng đổ vỏ, gánh tội thay cho kẻ khác mà thôi.
Còn chuyện lũ thỏ tai dài bu quanh cười nhạo, thỏ thính tai tượng trưng cho những lời đàm tiếu từ đồng nghiệp, bạn bè xung quanh cháu. Bọn họ sớm đã nghe phong thanh điều tiếng, sau lưng cháu tha hồ bàn tán, chê cười mà cháu vẫn u mê không biết.
Con thỏ bắt cháu phải mặc ngược tấm da nhím mới được bước lên sân khấu, ngụ ý nếu cháu cố đấm ăn xôi cưới ả về, bề ngoài trông có vẻ êm ấm vẻ vang, nhưng thâm tâm cháu sẽ phải ngày đêm cắn răn chịu đựng nỗi đau giằng xé như vạn mũi kim đâm thấu vào da thịt.
Bởi vậy, mối duyên này tuyệt đối không thể thành!
Có lẽ do ảnh hưởng sâu đậm từ giấc mơ năm năm trước, hoặc cũng bởi niềm tin tuyệt đối hắn dành cho ông nội, ngay đêm trước ngày đính hôn, Thập Tam đã tìm đến tận nơi ở của Lăng Mạt. Mọi chuyện diễn ra đúng như lời cụ Cơ tiên đoán: Hắn bắt quả tang ả đang quấn quýt ân ái với một gã đàn ông khác ngay trên giường.
Đến nước này, cô ả cũng đành trơ trẽn thú nhận mục đích tiếp cận hắn chỉ là muốn kiếm một tấm bình phong danh chính ngôn thuận để sinh đứa bé ra đời.
Bởi lẽ, mối quan hệ vụng trộm giữa ả và cha của đứa trẻ là thứ tình cảm nhơ nhớp, chẳng bao giờ có thể đưa ra ngoài ánh sáng!
…
Sau khi nếm trải hai biến cố nhớ đời, Cơ Thập Tam bắt đầu nảy sinh niềm đam mê mãnh liệt đối với cõi mộng. Hắn dốc cạn tâm sức tìm tòi, nghiên cứu, đến nay rốt cuộc cũng đã bước đầu chạm tới ngưỡng cửa của thuật giải mộng. Điều này vừa khiến hắn thêm phần hào hứng trông đợi vào tương lai, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng hắn nỗi âu lo trĩu nặng.
Hào hứng là bởi càng hiểu sâu, hắn lại càng thấu suốt rằng giấc mơ luôn mang theo những điềm báo dẫn đường. Chỉ cần kịp thời giải mã được chân tướng, con người ta hoàn toàn có thể nhìn thấu điềm lành hay tai ương để sớm liệu đường đối phó.
Còn nỗi bất an sâu kín kia… lại bắt nguồn từ chính giấc mộng thứ ba của hắn…