Chương 1: Chấp hành quan của làng Alpram (1)
“Nhân danh Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Chúa Thánh Thần, Amen.”
“Amen!”
Ngắm nhìn lũ nhóc vừa he hé mắt lầm rầm cầu nguyện cho có lệ, vừa chun mũi hít hà không ngừng, quả thực là một thú vui. Chẳng phải vì cảnh tượng ấy hạp với tư tưởng vô thần luôn chối bỏ cả Chủ thần giáo lẫn Cơ đốc giáo của tôi, cũng không phải vì tôi hả hê khi lũ trẻ như đang ngầm chứng minh cho lập luận "thần linh không hề tồn tại".
À mà không, có lẽ cũng có một chút đấy.
Hơn nữa, dẫu mấy cô cậu nhóc mồ côi này có ngoan đạo đến mấy, chúng cũng chẳng mảy may cưỡng lại được mùi hương nức mũi từ nồi súp khoai tây của phu nhân Felina. Ngay cả một kẻ đã đoạn tuyệt với đức tin như tôi, khi nếm thử món súp ấy cũng bất giác dâng lên lòng thành kính trong chốc lát.
“Chẳng có đứa nào chịu nhắm mắt khi cầu nguyện cả. Ta mong Chúa sẽ rộng lượng tha thứ cho sự bất kính của các con.”
Philip vừa dứt lời, Luke - anh cả của đám nhóc - liền lớn giọng đáp trả.
“Chúa đã phán Ngài sẽ tha thứ cho mọi tội lỗi mà!”
“Đúng đấy ạ! Lễ Giáng sinh năm ngoái, chính Mục sư cũng ngủ gật còn gì. Cứ gật gà gật gù, lại còn ngáy khò khò nữa!”
“Ngủ gật và việc mở mắt trong lúc cầu nguyện là hai chuyện chẳng liên quan gì đến nhau. Hơn nữa….”
Thật đáng tiếc, vị Mục sư Cơ đốc giáo của Alpram lại chẳng có số được thuyết giáo dài dòng. Bởi lẽ vợ ông, cũng chính là phu nhân của nhà thờ, đã cất cao chất giọng oang oang gọi lũ trẻ.
“Các con ơi! Súp nấu xong rồi! Ăn trưa thôi!”
Đúng nghĩa là to đến mức bất kỳ ai trong nhà thờ cũng có thể nghe thấy. Một chất giọng vang rền, từ đám nhóc đang phải nghe Philip răn dạy, lũ trẻ đang nô đùa ngoài vườn, cho đến mấy đứa đang cặm cụi trong phòng tự học đều nghe rõ mồn một.
Và hiệu quả thì thật kinh ngạc. Đám trẻ lập tức ùn ùn chạy về phía nhà ăn. Từ anh cả của trại mồ côi Alpram là Luke cho đến con bé thò lò mũi xanh Moulang, tất thảy đều đồng lòng lao vút đi. Giả sử Con của Chúa có giáng trần và đích thân vẫy gọi, e rằng cũng chẳng thể tập hợp chúng lại nhanh đến thế.
Thế là trong gian giáo đường vắng vẻ, giờ chỉ còn lại tôi và Mục sư Philip.
“Rốt cuộc thì cậu cũng có hứng cầu nguyện rồi sao, Evan?”
“Làm gì có chuyện đó.”
“Ta sẽ dành ra khoảng ba phút để cầu nguyện xin Chúa tha thứ cho sự bất kính của cậu.”
“Thật vinh hạnh quá. Nhưng Mục sư vẫn phải nộp thuế đấy.”
“Thứ thuế chết tiệt.”
Chiếc lưỡi dài của Philip không ngừng thò ra thụt vào, phát ra những tiếng 'xuy xuy' hệt như loài rắn. Đây là một trong những tập tính bẩm sinh mà tộc Người thằn lằn thường bộc lộ khi bị kích động mạnh, chủ yếu là lúc cực kỳ hưng phấn hoặc vô cùng khó chịu.
Khỏi cần đoán cũng biết, tình huống hiện tại chắc chắn rơi vào vế sau.
“Tiền thuế lên tới tận 3 đồng vàng 5 đồng bạc cơ á?”
“Đúng là vậy.”
“Thế rốt cuộc 5 đồng bạc lẻ này là cái quái gì? Hả? Ta đã soi từng li từng tí tờ giấy báo thuế rồi, nhưng chẳng có dòng giải thích nào ngoài cụm từ 'chi phí đặc biệt của Hoàng gia' cả! Tại sao chúng ta lại phải nai lưng ra nộp tiền cho mấy gã bụng phệ tít trên Hoàng đô cơ chứ? Những kẻ mà cả đời này ta còn chưa gặp mặt lần nào. Chuyện này ta không thể nào chấp nhận được….”
“Đó là ngân sách cứu trợ.”
“Cứu trợ?”
“Vâng. Lãnh địa phía Nam vừa xảy ra một trận đại hồng thủy. Để hỗ trợ công tác cứu nạn, Hoàng gia đã ban lệnh thu một khoản thuế đặc biệt từ các thần điện và nhà thờ trên mọi lãnh địa. Hoàng tộc đã tiên phong làm gương khi quyên góp 1 vạn đồng vàng. Còn các thần điện và nhà thờ sẽ bị đánh thuế từ 5 đồng bạc đến 10 đồng vàng tùy vào quy mô.”
“….”
“Nói cách khác, nhà thờ Alpram đã được áp mức thuế thấp nhất có thể rồi đấy ạ.”
Hiển nhiên là vị Mục sư Người thằn lằn lúc này đã hoàn toàn đuối lý.
“Tóm lại là ta không nộp đâu. Tháng này có biết bao khoản phải chi. Thằng nhóc Luke tự dưng học giỏi xuất sắc làm cái gì không biết, đâm ra lại tốn kém. Muốn cho thằng bé nhập học Học viện thì phải có tiền mua giáo trình. Đã thế, lũ bọ hung xanh chết tiệt cứ ra rả cắn nát luống khoai tây ngoài vườn, ta còn phải mua thuốc diệt côn trùng nữa. Rồi cả cái Ma đạo khí cũ rích bị hỏng, ta cũng phải chi tiền thay mới.”
Tôi chỉ nhún vai, không buồn cất lời.
Vườn khoai tây của Mục sư Philip lúc nào mà chẳng nhung nhúc sâu bọ. Còn cái Ma đạo khí trong ngôi nhà thờ tồi tàn này thì quanh năm suốt tháng hỏng hóc. Thực chất, chuyện lũ bọ hung khổng lồ có đánh chén no nê hay cái Ma đạo khí phát điện có đình công đi chăng nữa, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới vấn đề nộp thuế.
Cốt lõi vấn đề nằm ở chỗ Mục sư Philip cạn túi rồi. Ông ấy chỉ đang cố bấu víu vào dăm ba cái cớ để trốn nộp mà thôi.
Thế nên, tôi đành lặng lẽ rút bút máy gạch một đường chéo lên tờ thông báo nộp thuế của cái nơi vừa là nhà thờ vừa là trại mồ côi Alpram này.
“Lần này Mục sư lại phá kỷ lục nợ đọng rồi đấy.”
“Vậy sao?”
“Vâng. Đã là tháng thứ tư liên tiếp rồi. Dẫu rằng năm ngoái ngài cũng từng nợ gối đầu đến tận tháng thứ ba.”
Tất nhiên, sẽ chẳng có chuyện Mục sư Philip bị tống ra đường hay bị điệu lên Hoàng đô để nếm thử mùi vị đắng ngắt của bánh mì chốn lao tù. Đế quốc Yuel chưa khắc nghiệt đến mức ấy, và làng Alpram lại càng không phải là một lãnh địa vô tình như vậy.
Sẽ lại giống như mọi lần, ngài Lãnh chúa sẽ đứng ra gánh vác phần thuế còn khất cho cái cơ sở kiêm nhà thờ và trại mồ côi nghèo nàn này. Rồi Mục sư Philip sẽ tuôn một tràng cảm tạ, ra sức cầu nguyện ban phước lành cho các cô tiểu thư nhà Lãnh chúa. Còn phu nhân Lãnh chúa sẽ ân cần thiết đãi ông một bữa ra trò, vỗ về bảo rằng Mục sư đã vất vả nhiều rồi, tiện thể san sẻ luôn cho ông ít nông sản vừa thu hoạch từ lãnh địa.
Chà, Alpram vốn dĩ là một ngôi làng như thế. Dẫu cho nó có nhỏ bé, nghèo nàn và khiêm tốn đến mức chẳng bói ra nổi thứ đặc sản nào ngoài táo.
Đó cũng chính là lý do tôi yêu quý nơi này.
“Đằng nào thì câu trả lời của ta cũng rõ rành rành ra đấy, cậu cứ thế lờ đi chuyện thu thuế luôn không được à?”
“Dẫu thế nào thì tôi vẫn phải làm tròn chức trách của mình chứ. Thưa Mục sư.”
“Làm tròn chức trách? Á à. Cậu vẫn tự nhận mình là Chấp hành quan của Đế quốc cơ à? Ta còn tưởng cậu đã bị tước phù hiệu vì cái sai sót tày đình ở nông trại nhà ông Isaac hồi tháng trước rồi chứ.”
“Chấp hành quan của Đế quốc không dễ bị cách chức như vậy đâu. Thêm vào đó, sự cố ở nông trại của ông Isaac cũng chẳng phải do tôi. Vẫn như mọi bận thôi, ông lão lại chiêm bao thấy mấy con ma vô thực, rồi tự tay cuốc tung cả ruộng bí ngô nhà mình lên ấy mà.”
“Evan.”
Những ai lần đầu chạm trán với tộc Người thằn lằn chắc hẳn đều sẽ giật mình hoảng hốt. Bởi biểu cảm của những người bạn bò sát này hoàn toàn khác biệt so với nhân loại.
Không giống như Tiên tộc hay Người Lùn, những giống loài dẫu sao vẫn mang nhiều nét tương đồng về mặt cảm xúc với con người.
Nhân đây tôi cũng xin đưa ra một lời khuyên nhỏ. Nếu muốn thấu tỏ tâm trạng của Người thằn lằn, cứ nhìn chằm chằm vào mắt và lưỡi của họ là đủ.
Nhất là khi đồng tử của họ mở tròn xoe rồi chớp liên hồi như lúc này, chứng tỏ vị Người thằn lằn đó đang chuẩn bị phát ngôn một điều cực kỳ nghiêm túc.
“Trên thế gian này, ma quỷ thực sự tồn tại đấy.”
“Ma quỷ, Undead, vong linh, phù thủy… Tất thảy đều hiện hữu. Và dĩ nhiên, thần linh cũng vậy! Thế giới này quá đỗi bao la để có thể lấy chút kiến thức nông cạn của cậu ra đong đếm. Cậu đừng có hơi tí là phán xét mọi thứ như thế. Cậu hiểu chưa?”
Tôi đương nhiên biết Undead là có thật. Chừng nào Tử linh sư còn nấn ná trên cõi đời, thì Undead vẫn sẽ xuất hiện. Thế nhưng, ma quỷ, ảo ảnh, hay vong linh lại là một phạm trù hoàn toàn khác.
Dù sao đi nữa, tôi cũng chẳng có lý do gì để đứng đôi co với Philip ở đây.
Thế nên, tôi chỉ gật đầu chiếu lệ nhằm kết thúc cuộc trò chuyện, ngặt nỗi đó lại chẳng phải là câu trả lời vừa ý vị Mục sư người thằn lằn. Vị Mục sư bò sát thè chiếc lưỡi dài ra thụt vào, phát ra tiếng xì xì sắc lạnh, rồi mới buông một tiếng "Amen" cộc lốc. Hành động ấy rõ ràng cho thấy ông đang bực dọc trước sự im lặng của tôi.
“Cậu cái gì cũng tốt, chỉ có mỗi cái thái độ hoài nghi lạnh nhạt là có vấn đề. Cậu vừa chui rúc từ xó xỉnh cống rãnh nào tới đây hả? Lúc chơi đùa với lũ trẻ, trông cậu hệt như một ông chú hiền từ. Cơ mà cứ hễ đụng đến chân lý của thế giới là cậu lại trưng ra cái bộ mặt như mèo ăn phải cá ươn.”
“Bản tính tôi vốn dĩ đã vậy rồi, biết làm sao được ạ.”
“Thôi được rồi. Bỏ đi. Cậu đã dùng bữa trưa chưa?”
Cánh cửa nhà thờ Alpram luôn rộng mở. Nơi đây dang tay chào đón cả người sùng đạo lẫn kẻ ngoại đạo, người bần hàn lẫn kẻ giàu sang, bậc trí thức hay người thất học, từ ông Andre lão nông trồng táo cho đến ông Isaac vốn chỉ nằng nặc trồng mỗi bí ngô.
Và dĩ nhiên, cánh cửa ấy mở ra với cả một gã Chấp hành quan của lãnh địa thôn quê chẳng mảy may có lấy một chút đức tin nào.
Vậy nên, tôi vui vẻ đáp lời.
“Chưa ạ. Tôi vẫn chưa ăn gì.”
####
“Uồi ũng hông ó mà ao anh ứ ấy ô áo ở ước ặt em ậy!”
“Có ruồi hay không thì liên quan gì? Hơn nữa miếng khô táo đó vốn dĩ là của anh mà? Anh đâu có cướp phần của em.”
“Ưng mà iếng ô áo đó ở ức ặt em à!”
“Đâu có. Em đã xơi mất miếng trước mặt anh rồi còn gì? Thế nên dĩ nhiên anh phải ăn miếng trước mặt em chứ. Vốn dĩ em đã là một con heo rồi, giờ định làm một con heo nái mập ú luôn à?”
“Em đâu có phải là heo!”
“Lúc cãi mình không phải heo thì phát âm chuẩn gớm nhỉ. Cứ nhai nhồm nhoàm rồi tía lia thế có ngày cắn phải lưỡi đấy.”
“Anh Luke là đồ ngốc!”
“Xin lỗi nha, nhưng đồ ngốc thì không thi đỗ Học viện được đâu.”
“Lại cái bài Học viện. Em có bị ép cũng chẳng thèm vào đâu.”
“Moulang à, đằng nào thì em cũng có được nhận đâu, thế nên ngoan ngoãn mà ăn cơm đi.”
“Anh là đồ ngốc!”
Bữa trưa ở trại trẻ mồ côi Alpram lúc nào cũng huyên náo. Kể cũng phải thôi, mười hai đứa trẻ mồ côi cứ liến thoắng cãi cọ không ngừng trong khi tay vẫn không ngừng vung vẩy những chiếc thìa.
“Các con. Lúc ăn cơm không được cãi nhau đâu đấy nhé.”
“Vâng ạ.”
“Vâââng ạ.”
Dẫu vậy, chỉ cần Sư mẫu Felina cất lời, tất thảy lập tức im phăng phắc. Ít nhất là trong khuôn viên nhà thờ và trại trẻ mồ côi này, uy quyền của cô chỉ xếp sau mỗi Chúa Jesus.
Vậy thì Mục sư Philip xếp thứ ba. À không, bọn trẻ thích món khoai tây hầm và khô táo của Felina hơn là vị Mục sư, nên chắc uy quyền của ông ấy chỉ ngậm ngùi lùi xuống thứ tư hay thứ năm gì đó. Lại ngẫm, lũ trẻ mồ côi dường như còn mê mẩn đám mèo, dê và cừu mà chúng được vuốt ve mỗi khi đến phụ giúp ở trang trại hơn.
Nếu tính cả chuyện lép vế trước đám mèo đen và dê trắng, thì có lẽ thứ bậc của ông ấy phải rớt xuống tận thứ chín chăng?
Xót xa thay cho thứ uy quyền đang tụt dốc không phanh của vị Mục sư, tôi khẽ dừng thìa lại và đưa mắt nhìn Philip.
“Gì vậy? Sao cậu lại nhìn ta bằng cái ánh mắt thương hại đó?”
Đành thừa nhận đám bò sát này tinh ý thật. Mà điều đó không chỉ đúng với Philip, mà còn chuẩn xác với cả Felina.
Vị Sư mẫu người thằn lằn đặt một bát đầy ắp món khoai tây hầm thơm lừng xuống trước mặt tôi. Với người thằn lằn, nếu bỏ qua hàng lông mi thì gần như chẳng thể nào phân biệt được nam nữ. Thậm chí trong nhiều trường hợp, phái nữ còn cơ bắp và vạm vỡ hơn. Với đôi cánh tay rắn rỏi cùng cái đuôi khỏe khoắn kia, cô dư sức quật ngã năm sáu tên lính giáo vũ trang tận răng.
Tất nhiên, Felina - một người luôn thực hành tình yêu thương của Chúa - chẳng bao giờ lạm dụng sức mạnh kinh hồn ấy, ngoại trừ những lúc thu hoạch khoai tây hay đuổi lũ ong bắp cày lọt vào nhà thờ.
“Evan này. Cứ thấy lạ lạ thế nào ấy.”
“Dạ?”
“Là chuyện về Nam tước phu nhân ấy. Sáng nay tôi có vô tình gặp bà ấy lúc đi mua bánh mì.”
Ở cái lãnh địa cỏn con này chỉ có duy nhất một Nam tước phu nhân. Vị phu nhân nhân từ đó vô cùng tận hưởng việc được người khác xưng tụng bằng tước hiệu. Có khi bà ấy còn chuộng cái danh xưng đó hơn cả tên thật của mình.
Mà kể ra cũng phải, nếu tôi là người duy nhất sở hữu tước vị trong vùng, chắc tôi cũng sẽ tận dụng nó triệt để.
“Nam tước phu nhân Roana ấy ạ?”
“Đúng vậy. Chắc chắn là có chuyện gì đó. Rất có thể sớm muộn gì bà ấy cũng sẽ cho gọi cậu đến đấy, Evan.”
Nam tước phu nhân cho gọi cũng đồng nghĩa với việc Nam tước gọi. Và ở cái chốn khỉ ho cò gáy, vùng quê hẻo lánh bậc nhất như Alpram này, chỉ có duy nhất một quý tộc. Một vị Nam tước. Và cũng chỉ có một Lãnh chúa mà thôi.
Kể từ khi tôi nhậm chức Chấp hành quan ở đây, Lãnh chúa mới chỉ gọi tôi đến đúng một lần duy nhất. Mà lần đó cũng chỉ là để hoàn thành một nghi thức bắt buộc theo luật lệ Đế quốc: 'Lãnh chúa sau khi cai quản lãnh địa trong một khoảng thời gian nhất định, phải có buổi mạn đàm cùng Chấp hành quan và lưu lại biên bản'.
Nghĩa là Alpram là một lãnh địa đồng quê bình yên, ấm áp và tẻ nhạt đến mức Lãnh chúa chẳng bao giờ có việc gì hệ trọng để phải triệu kiến Chấp hành quan.
Thế nên, tôi vừa nhâm nhi kiệt tác khoai tây hầm của Felina vừa điềm nhiên đáp lời.
“Sư mẫu à. Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu ạ.”
Vậy mà chỉ không lâu sau đó, tôi đã lập tức ngộ ra một điều.
Quả nhiên, người thằn lằn là một chủng tộc cực kỳ tinh ý.