“Hai con có biết Cây Thế Giới từ đâu mà có không?”
Giọng Huyền Vũ trầm ấm vang lên giữa không gian tĩnh mịch của ngôi đền cổ nằm sâu dưới lòng đại dương phương Đông. Không gian bên trong như bị tách rời khỏi hiện thực của thế gian.
Có hai đứa trẻ song sinh, bé gái là chị và bé trai là em. Cả hai đang ngồi gọn trong đôi cánh Long Mẫu, đôi mắt rồng mở to không dám chớp, cùng lắc đầu trước câu hỏi của Huyền Vũ.
“Từ một hạt giống.” – Huyền Vũ khẽ cười. “Chín hạt giống. Chính xác là vậy.”
Bé gái nghiêng đầu hỏi: “Chín hạt giống ạ?”
“Đúng vậy. Chín Hạt Giống.” – Ông mỉm cười với bé gái ngây thơ. “Mỗi hạt mang quyền năng của mỗi vị thần.”
Huyền Vũ ngước lên nhìn, đôi mắt già nua ánh lên tia sáng xa xăm, như nhìn xuyên qua hàng ngàn năm.
“Nó được họ gieo xuống một mảnh thiên thạch vụn từ khoảng không tinh khiết của vũ trụ. Sau đó, chúng hợp thành một, đâm chồi, xuyên thủng màng thực tại, trở thành Cây Thế Giới, và khoác lên quyền năng của chín vị thần.”
Bé trai chống hai tay xuống, rướn người tới trước: “Cây đó to không ạ?”
“To lắm.”
Huyền Vũ khẽ cựa mình, mai rùa khổng lồ rung lắc phản chiếu ánh nến lấp lánh như đang cố miêu tả cái cây đó.
“Rễ già đâm sâu xuyên lòng đất, tán lá vươn cao chạm tới hư vô. Không chỉ là một cái cây, nó là một cỗ máy khổng lồ vận hành không ngừng. Nó hút vật chất từ vũ trụ mới đã được thanh lọc kiến tạo đất đai, hút năng lượng thắp sáng bầu trời, hút những linh hồn phiêu dạt từ vũ trụ cũ để tái sinh.”
Hai đứa trẻ im lặng, cố hình dung cỗ máy kỳ vĩ ấy. Còn Huyền Vũ khẽ nhắm mắt, lặng lẽ nhớ lại những hình ảnh, nội dung mà Cửu thần truyền thừa lại cho ông.
“Cửu Thần đặt tên cho thế giới này là ‘Thế Giới Hạt Khởi Nguyên’. Thời gian của nó vận hành không giống như những thế giới ở vũ trụ cũ.”
Đôi mắt rồng tím nhạt của bé gái chớp chớp, hỏi: “Nó khác như thế nào ạ?”
“Vũ trụ cũ.” – Huyền Vũ khẽ nhớ lại về cha mẹ hai đứa trẻ. “Có một thế giới được gọi là hành tinh xanh mang tên Trái Đất. Một năm ở đó có mười hai tháng, một tuần bảy ngày, và một ngày có hai mươi tư giờ. Và thế giới của chúng ta chỉ mang hình dáng mặt phẳng ở vũ trụ mới, một năm có hai mươi tháng, một tuần mười ngày, và một ngày có hai mươi tám giờ.”
Huyền Vũ nhìn xuống đôi mắt long lanh của hai đứa trẻ đang chú tâm lắng nghe.
“Hai con có muốn biết thời gian thế giới chúng ta tại sao lại được vận hành như vậy chứ?”
Cả hai cùng gật đầu: “Dạ, có ạ.”
Huyền Vũ mỉm cười, cựa mình giải thích: “Thế giới chúng ta vận hành xoay quanh Cây Thế Giới. Mỗi ngày là một nguyên tố do nó phân phối, và tỏa ra năng lượng được thanh lọc để nuôi dưỡng thế giới.”
Đôi mắt tím nhạt của bé gái rực sáng như ánh trăng của ‘Thế Giới Hạt Khởi Nguyên’, hỏi: “Dạ thưa ông, làm sao để con có thể phân biệt được hôm nay hay ngày mai là theo nguyên tố nào ạ?”
Chiếc đuôi rắn của ông liền chỉ vào chiếc đồng hồ cát được đặt gần ngôi đền cổ, những hạt cát màu đen nhám đang chảy xuống.
“Chiếc đồng hồ cát đó là thứ mà Cửu Thần để lại giúp chúng ta phân biệt.” – Huyền Vũ nói. “Mỗi lần vào thời khắc chuyển ngày, màu của hạt cát sẽ giúp hai con phân biệt hôm nay là ngày của nguyên tố nào. Như các con thấy, hiện tại hạt cát màu đen nhám là Hư Nhật, ngày cuối tuần.”
Hai đứa trẻ ngạc nhiên, chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cát màu đen nhám gần đó đang chảy.
Bé trai nhìn vào con số dưới chân đồng hồ, hỏi: "Vậy là một ngày của chúng ta dài hơn ở thế giới đó rất nhiều phải không ạ?"
Huyền Vũ nhìn bé trai, mắt ánh lên vẻ trìu mến: "Phải! Thế giới này, thời gian chậm hơn. Để các con có thêm thời gian bên nhau. Nhưng…” – Ông ngắt quãng, vẽ mặt hối tiếc. “Điều đó gây tác động rất lớn với con người, vốn dĩ họ có tuổi thọ rất ngắn. Đặc biệt, vào năm tháng mùa Hàn Kỷ cuối năm, họ rất dễ trở thành một thứ khác."
Bé trai gãi đầu nhìn chị gái, còn bé gái hỏi lại với giọng lo lắng: “Bọn họ sẽ chết rất sớm sao ạ?”
“Đúng vậy, con người thế giới này đã ruồng bỏ, công kích họ. Khiến họ phải gồng mình chống trả trong hàng trăm năm.” – Nói đến đó, Huyền Vũ mỉm cười, nhìn bé trai: “Nhưng nhờ có cha của hai con. Cuối cùng, họ được giải thoát, tiến hóa thành một con người mới. Tuổi thọ của họ kéo dài hơn so với tổ tiên của họ ngày trước.”
Bé trai thắc mắc hỏi: “Họ tiến hóa trở thành gì vậy ông?”
“Loài người cao cấp (High-Human). Nhịp sống của họ đã bắt kịp, và cân bằng với các chủng tộc khác đang tồn tại trên ‘Thế Giới Hạt Khởi Nguyên’.” – Huyền Vũ nhìn hai đứa trẻ. “Giống chủng tộc của hai con, Long nhân tộc mang dòng máu Cổ Long trong người.”
Hai đứa trẻ liền há miệng ngạc nhiên.
“Ông ơi, vậy còn Cửu Thần bây giờ đang ở đâu ạ?” – Bé gái hỏi.
Ánh mắt ông trìu mến pha chút tiếc nuối nhìn hai đứa trẻ: “Họ đã trở về vũ trụ cũ.” – Chiếc đuôi rắn của ông choàng tới như ra hiệu cho hai đứa trẻ vuốt ve nó.
“Theo luật lệ của Đấng Tạo Hóa thiết lập cho vũ trụ này, Cửu Thần không thể ở lại vũ trụ thứ hai mãi mãi.”
Bé trai liền mở to mắt, hỏi: “Vậy… vậy Đấng Tạo Hóa là ai vậy ạ?”
“Trong cả vũ trụ, chỉ có Cửu Thần và cha hai con, mới biết ngài là ai.” – Đôi mắt của Huyền Vũ trĩu xuống.
Cả hai đứa nhỏ liền cúi gằm mặt xuống, bé gái nói: “Nhưng cha và mẹ bây giờ…”
Long Mẫu nhận thấy cảm xúc của hai đứa trẻ. Bà liền hóa nhân dạng, ôm hai đứa trẻ vào lòng, dịu dàng nói: “Hai con yên tâm! Cha và mẹ hai con vẫn còn ở ngoài kia theo dõi chúng ta.”
“Dạ.” – Hai đứa trẻ đồng thanh.
Khi nhắc đến cha mẹ hai đứa nhỏ, nó liền buồn bã, cam chịu. Bởi vì, cả hai đều biết cha mẹ mình đang bị gì, và để giải thoát được cho hai người họ, hai đứa trẻ phải đi theo Long Mẫu đến nơi cực kỳ sâu dưới đáy biển Đông này để nghe chính xác câu chuyện về cha mẹ của hai đứa nó.
Chiếc đuôi rắn của Huyền Vũ liền choàng tới như đang vuốt ve mái tóc hai đứa trẻ.
"Hihi…” – Hai đứa trẻ mỉm cười vì nhột.
“Cho dù cha mẹ hai con đang là gì, nhưng hành trình của họ không xấu như hai con nghĩ. Và cả hai con cũng nên biết chuyện này.” – Ông nói.
“Là chuyện gì vậy ạ?” – Bé gái chậm rãi hỏi.
“Về ba linh hồn.” – Đôi mắt già nua Huyền Vũ mở to, ánh lên tia khó chịu. “Khi Cửu Thần buộc phải trở về vũ trụ cũ, họ chỉ được phép theo dõi thông qua Cây Thế Giới. Vì thế, Cửu Thần đã chọn ra ba linh hồn từ cõi luân hồi từ vũ trụ cũ.”
Long Mẫu khẽ siết tay khi nghe ba linh hồn đó, ôm hai đứa trẻ sát vào lòng. Dẫu đã trôi qua bao nhiêu năm tháng, bà vẫn không quên được sự kiện năm đó.
“Một người trở thành Vua Tinh Linh, rút vào tim gỗ ở đỉnh Cây Thế Giới để giữ cân bằng. Hai người còn lại ở lại thế gian, dẫn dắt chúng sinh, lập nên Vương Quốc và Thánh Quốc.”
Bé trai nghiêng đầu thắc mắc, vì trông Huyền Vũ và Long Mẫu dường như đang rất khó chịu khi nhắc đến hai linh hồn đó: “Không phải hai người kia tuyệt vời lắm sao ạ?”
“Đúng vậy, họ rất tuyệt vời.” – Huyền Vũ trả lời. “Nhưng… đó chỉ là thời gian ban đầu. Và qua ngàn năm, họ trở thành những bậc cha mẹ thiêng liêng thay thế Cửu Thần, được nhân loại tôn thờ như thần tại thế. Còn Cửu Thần trở thành những cái bóng mờ trong truyện cổ tích, còn bị họ đặt cho một cái tên gọi, như phỉ báng vào chính cha mẹ ruột khai sinh ra mảnh đất này.”
Một khoảng lặng liền bao trùm lấy ngôi đền.
“Nhưng… chúng ta đâu phải cổ tích.” – Bé gái khẽ nói, xòe hai bàn tay chỉ tới Huyền Vũ: “Ông đây này.” – Rồi xòe hai bàn tay chỉ tới Long Mẫu: “Và bà cũng đang ở đây này. Hai Thần Thú đang ở đây mà!”
Còn bé trai gãi gãi má, hỏi Long Mẫu: “Bà ơi! Bà là một trong những Cửu Thần đó phải không ạ?”
Long Mẫu mỉm cười, nhìn hai đứa trẻ mà lắc đầu, rồi hôn lên trán hai đứa nhỏ. Còn Huyền Vũ nở tiếng cười trầm vang, lan tỏa khắp không gian đền cổ.
“Haha. Tuy ông hay Long Mẫu đây không phải là bọn họ. Nhưng thông qua Cây Thế Giới, Cửu Thần thấy được tất cả. Vì vậy họ đã gián tiếp can thiệp, chọn thêm hai linh hồn nữa, nhưng hai linh hồn này đặc biệt hơn.”
Huyền Vũ liền trở nên trang nghiêm nói về hai linh hồn này.
“Có một bé gái chào đời trong gia tộc Đại Công Tước phương Bắc. Đêm đó, ánh trăng tím bạc giữa bão tuyết, chiếu qua khung cửa sổ tới bé gái như một sự chúc phúc. Cô bé có mái tóc trắng bạch kim và đôi mắt tím nhạt của Nguyệt Long. Trong đôi mắt đó chứa đầy ánh sáng bạc như các vì sao không thuộc về thế gian; và một năm sau, một bé trai sinh ra ở phương Đông, trong gia tộc Hắc Long. Cậu bé có mái tóc đen như mực, đôi mắt đen huyền với đồng tử rồng sâu thẳm như thể nhìn thấu được mọi điều trong thế gian.”
Cả hai đứa trẻ liền nín thở, rồi nhìn lại mình tự hỏi sao ông mô tả ngoại hình của hai linh hồn đó giống mình thế. Còn Ông mỉm cười nhìn hai đứa trẻ như đã phát hiện ra một điều gì đó.
Cả hai đứa trẻ liền ôm chặt Long Mẫu: “Cha mẹ con…có phải là hai người đó không ạ?”
Long Mẫu mỉm cười ấm áp, vuốt ve mái tóc hai đứa nhỏ, nói: “Đúng vậy, là cha mẹ hai con.”
Bỗng nhiên, mặt nước quanh Huyền Vũ khẽ gợn sóng.
“Đã đến lúc, hai con cần nghe về câu chuyện của cha mẹ mình.”
Hai đứa trẻ nép sát vào lòng Long Mẫu: “Kể đi ạ!”
Huyền Vũ liền nhắm mắt. Và khi mở ra, ánh nhìn đã xuyên qua thời gian.
Giọng kể trầm ấm đưa hai đứa trẻ vào giấc mơ dài, chứng kiến quá khứ cha mẹ của hai đứa trẻ song sinh đang ngồi trong lòng Long Mẫu.
Đó là cái nóng Liệt Săn Nguyệt của mùa Hỏa Chúc, tháng thứ tám trong năm.
Tại lãnh địa Hắc Long. Nơi một cậu bé đang chép phạt dưới sự giám sát của lão Quản Gia Trưởng đáng sợ nhất vùng biên giới…