Những ánh ban mai vàng rực dần chiếu qua sườn núi, soi sáng thành phố Kyrie khỏi bóng tối mơ màng cùng những màn sương giá lạnh còn lại đêm qua. Và cùng lúc đó, trên các tòa tháp nhọn của nhà thờ trong thành phố cũng bắt đầu gióng lên những hồi chuông ngân vang khắp cả một vùng rộng lớn. Báo hiệu một ngày mới đang đến.
Sau hồi chuông đó mọi thứ vẫn còn im lặng. Chỉ nghe thấy tiếng bát đũa va lạch cạch trong các quán ăn, vốn dày đặc trên những con ngõ trong thành phố; nhỏ bé hơn, xa xăm hơn còn có tiếng chim hót líu lo cùng tiếng xào xạc từ những khu rừng đại ngàn bên cạnh thành phố. Mọi thứ nom vẫn rất yên bình.
Nhưng rồi cùng với tiếng mở cổng kẽo kẹt vang lên khắp các khu kí túc xá, thành phố bỗng náo động hẳn. Bởi lẽ đám học sinh trong bộ đồng phục bắt đầu đổ ra đường để dự tiết học buổi sáng, chúng như những con quỷ nhỏ vừa thức tỉnh, cười nói rộn vang trong khi tung tăng khắp các nẻo đường. Như một đàn ong vỡ tổ, ngày càng nhiều học sinh tràn ra từ kí túc xá để đi học khiến những tiếng cười rộn vang kia bắt đầu trở nên rộn ràng và huyên náo.
Một ngày mới cứ thế bắt đầu, tràn đầy sức sống và ngập trong những điều vui vẻ.
Dẫu vậy lại có một bóng người u uất, lủi thủi bước đi trong không gian đó như thể những âm thanh vui tươi kia chỉ mang lại cảm giác phiền hà và ồn ào. Là con của một vị phú nông, Zoe chẳng thể hòa nhập cùng những con người kia, vốn toàn là những vị tiểu thư quý tộc hoặc công tử con nhà quyền quý. Vì lẽ đó, ngày nào cô cũng một mình đến trường trong tâm thế của một kẻ lạc vào một thế giới chẳng thuộc về mình, đầy mệt mỏi và chán nản.
Và cũng như mọi khi, cô đọc một câu thần chú khiến những âm thanh ồn ã ngoài kia biến mất trong tâm trí mình. Tiếp đó cô hít một hơi thật sâu, lấy đà từ trong ngõ để lao vào đường lớn lúc này đã chật kín học sinh, cố gắng len lỏi vào đám người ngược xuôi đang vội vàng tới trường để tới quán ăn sáng yêu thích.
‘Trường thì to mà làm cái đường bé tí!’
Ngột ngạt trong đám đông hỗn loạn, Zoe thấy mũi mình điếc đi vì hỗn hợp nước hoa, mồ hôi và cả mùi đồ ăn từ hàng quán hai bên đường. Hệt như một màn tra tấn, cô thấy bản thân mình bị ép đến nghẹt thở, thi thoảng còn phải chịu đựng sự động chạm có chủ đích từ những kẻ biến thái, vốn nhân cảnh hỗn loạn này lẻn vào mà thỏa mãn dục vọng của mình.
Cũng may đồng phục nữ sinh trường cô là váy dài. Chứ cứ như mấy nữ sinh trường khác phải mặc váy ngắn thì đúng là đau đầu với đám biến thái này.
Cứ tưởng phải chịu cảnh này thêm một lúc này thì một điều kì lạ chợt xảy ra. Zoe thấy đám đông tự dạt sang hai bên, để lại một khoảng thênh thang ở giữa đường. Và rồi vì như thấy khó hiểu tại sao cô vẫn đứng ở đó, đám đông bắt đầu nhìn cô với ánh mắt kì lạ. Bỡi lẽ cô đang chắn đường một chiếc xe được hộ tống bởi mỗi đoàn kị sĩ có vũ trang.
Thấy sốt ruột vì đang có việc gấp mà lại dừng lâu như vậy, vị Nam tước ngó đầu ra từ cửa sổ xe ngựa, nói to với đám kị sĩ hộ tống phía trước.
“Sao lại dừng lại vậy?”
Một hiệp sĩ nghe thấy nhanh chóng chạy lại thưa chuyện.
“Dạ! Tự nhiên có một thiếu nữ cứ đứng chắn trước đầu đoàn chúng ta. Nói thế nào cũng không nhường đường.”
Một nét khó chịu hiện rõ trên hàng lông mày cong xuống của vị Nam tước. Vị hiệp sĩ lập tức hiểu ý mà phi ngựa vội lên phía trước, rút từ bên hông ngựa một thanh kiếm sáng loáng.
Zoe lúc này vẫn đứng như trời chồng vì ánh mắt mọi người cứ dán chặt vào cô. Nhưng rồi nhận ra họ có vẻ đang nói gì đó, cô mới hoảng hốt giải trừ phép thuật trên đôi tai mình.
“Cút ngay ra khỏi đường! Hỡi con bé ngu dốt kia!”
Một tiếng thét đầy uy quyền làm Zoe giật mình quay đầu. Cô thấy một kĩ sĩ trong bộ giáp vàng đồ sộ, tay giơ cao thanh kiếm như chuẩn bị chém vút xuống cổ cô. Mọi người xung quanh thấy sắp có điều chẳng lành liền lên tiếng cầu xin, một nữ học sinh trong đám đông như không muốn thấy cảnh máu chảy đầu rơi liền bước tới kéo Zoe về. Người lúc này vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Cậu muốn chết à mà đi chắn xe Nam tước!”
Quay đầu nhìn cô gái vừa cứu mạng mình, Zoe vẫn run rẩy vì chưa hết hoảng sợ.
“Tớ không nghe thấy...”
Không muốn lưu lại chốn ngại ngùng này thêm nữa, Zoe cúi đầu cảm ơn cô gái nọ rồi lẩn vào đám đông mà chui tọt vào một con ngõ dốc gần đó. Mãi cho đến khi lên đến đỉnh dốc trống vắng cô mới dám nhìn xuống con đường lớn.
Một cỗ xe ngựa mạ vàng sang trọng lướt qua trước mắt cô, dù trong một khoảnh khắc ngắn ngủi Zoe vẫn thấy rõ gương mặt một thiếu nữ xinh đẹp ngồi trên đó qua ô cửa kính, trên người còn khoác đồng phục của trường cô.
Nhớ mang máng những lời đồn thổi trong trường, về việc có một tiểu thư trâm anh thế phiệt chuẩn bị nhập học, Zoe mới nhận ra có lẽ người trên chiếc xe ngựa kia rất có thể là cô gái đó.
“Sao lại trùng hợp như thế cơ chứ?” Cô thốt lên rồi thở dài thườn thượt.
Quả thật đắc tội với tầng lớp quý tộc như vậy chẳng khác nào tự đeo thòng lọng vào cổ mình. Nghĩ đến đây Zoe thấy bần thần của người, thầm cầu nguyện vị tiểu thư kia sẽ không thấy gương mặt mình.
...
Mọi thứ đúng thật như những gì Zoe lo lắng. Vừa bước qua cổng trường hình mái vòm, cô đã bắt gặp chiếc xe ngựa mạ vàng kia đang đậu trước khu giám hiệu. Và cũng như các học sinh khác, cảm thấy tò mò vì lần đầu thấy chiếc xe xa hoa kia và cả danh tính của vị tiểu thư mới nhập học, Zoe định bước tới xem nhưng rồi chợt quay đầu vì nhận ra những vị hiệp sĩ hộ tống vẫn đang lảng vảng quanh đó.
'Họ sẽ chém đầu mình mất.'
Tiếng chuông một lần nữa vang lên bão hiệu giờ học sắp tới. Nghe vậy Zoe bước vội về phía giảng đường lớn, lúc này đang ngập trong sáng rực rỡ đến loá mắt vì những ô cửa sổ san sát nhau làm từ thủy tinh màu. Rồi bước qua sảnh chính rộng thênh thang với những cột trụ khổng lồ chống đỡ mái vòm cao vút, cô chạy vội lên cầu thang xoắn để vào lớp học trên tầng hai của mình.
Lớp cô nằm ngay cạnh cầu thang nên đứng từ bên dưới cũng nghe thấy tiếng ồn ào phát ra từ đó. Dẫu vậy ngay khi cô vừa vào đến cửa thì âm thanh đó lại vụt tắt, để lại một khoảng không chỉ còn sự ngượng ngùng và xa lánh.
Liếc mắt nhìn qua một lượt, Zoe phát hiện bộ ba "tiểu thư" đang ngồi vào chỗ ngồi của mình ở cuối góc lớp bên cạnh cửa sổ.
"Đến rồi đó hả? Tao chờ mày nãy giờ đấy."
Vẫn như thường lệ, Zoe rụt rè bước tới rồi quỳ xuống trước mặt chúng. Nhẹ nâng đôi hài của tiểu thư Kate, vốn là kẻ quyền lực nhất trong cả ba vì là con hiệu trưởng, cô nhục nhã hôn lên đầu mũi giày để rồi bị cô ả đá vào mặt.
"Ngay cả tư cách hôn giày tao mày cũng không xứng! Sao ngôi trường danh giá này lại có một kẻ thấp kém như mày nhỉ?"
"Thật sự xin lỗi tiểu thư..."
Như được thoả mãn khi thấy bộ dạng hèn kém đó, Kate mỉm cười rồi ném xuống một đồng bạch kim.
"Ta muốn ăn bánh kép, Đi mua ngay đi. Mà nhớ mua ở quán Bodrovk ý, ở đó mới có loại bánh kép xứng đáng để ta ăn."
"Thưa, nhưng sắp vào tiết rồi ạ...?" Zoe dè dặt đáp.
Quả nhiên sau câu nói đó là một cơn thịnh nộ. Vị tiểu thư mập mạp đứng cạnh nhấc bổng cô khỏi mặt đất, là kẻ chuyên thay chị đại mình làm những việc chân tay nặng nhọc, khí thế áp lực của cô ta khiến Zoe sợ hãi đến run rẩy.
Và nắm lấy mái tóc đen ngang vai của cô, chị mập giật ngửa đầu cô về sau mà quát lớn.
"Thế mày có đi không?"
"Dạ! Có..."
Bị ném huỵch xuống đất, Zoe loay hoay nhặt những đồng tiền trên đất rồi ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi lớp học. Quán bánh kép gần nhất cũng cách trường cả một đoạn dài, và hiển nhiên chút thời gian ít ỏi không đủ để Zoe vào kịp tiết đầu, dù đã chạy hết sức lực. Lúc này từ tầng một, cô đã thấy các giáo viên đã lên lớp của mình và hẳn thầy chủ nhiệm của cô cũng vậy.
Nhớ lại những lần thầy nổi giận với những học sinh đi học muộn khiến bước của cô dần chậm lại, giờ mà lên đó kiểu gì cũng bị mắng trước mặt cả lớp. Hơn nữa đi học muộn cũng bị trừ vào điểm đạo đức, mà khi điểm này từ mười tụt xuống dưới ba thì cô còn có nguy cơ bị cho thôi học.
‘Hẳn đó là ý định của con nhỏ Kate!’
Càng nghĩ càng thấy tức. Chỉ trong tháng này thôi vị tiểu thư kiêu căng kia đã ba lần bảy lượt tìm đủ mọi cách khiến cô phải đi học muộn. Từ việc cho một đám du côn chặn đường đến việc khóa cửa phòng kí túc xá.... Việc nào việc nấy đều mang đầy ác ý và chạm đến giới hạn của nhân tính.
Có lẽ nốt buổi hôm nay là cô sẽ bị xem xét cho thôi học.
Vừa bất lực vừa tủi thân, Zoe chán nản ngồi dựa vào cây cột gần đó mà ngước mắt nhìn trời xanh. Không biết từ bao giờ mà mắt cô nhòe hẳn đi, những giọt lệ to tướng cứ thế tuôn ra, lăn dài trên khuôn mặt rồi chảy xuống ướt đẫm vai áo. Để theo học ở ngôi trường này cô đã phấn đấu rất nhiều, vậy mà giờ đây chỉ vì niềm vui của mấy kẻ bắt nạt mà mọi thứ dần đổ sông đổ bể.
Chợt một dáng người thon thả bỗng xuất hiện từ phía sau, có lẽ do bị khuất cây cột nên Zoe không hề thấy có người đang tiến về phía mình. Trong sự ngại ngùng, cô lau vội nước mắt trước khi ngước mắt nhìn xem người đó là ai.
“Chị bị đau ở đâu à?”
Lời nói trong trẻo vang lên, tựa như một lời an ủi không thể nào đúng lúc hơn. Ngẩng đầu lên xem, Zoe thấy một cô gái trạc tuổi đang nhìn mình với ánh mắt lo lắng, rồi lại như sực nhớ ra điều gì đó mà lấy từ trong túi áo một chiếc khăn mùi xoa rồi đưa cho cô.
“Cảm...ơn.” Cô khịt mũi , nhận lấy chiếc khăn để lau nước mắt.
Thuận theo lời hỏi thăm vừa rồi, Zoe bịa ra một lời nói dối để giấu đi những giọt nước mắt đầy ấm ức của mình.
“Vừa nãy chị bước lên cầu thang, không chú ý nên bị ngã trật chân...Đau quá nên nghỉ tạm ở đây.”
Lệ không còn hoen mắt cũng là lúc Zoe nhìn rõ người con gái tốt bụng tựa thiên sứ này. Cô có mái tóc màu xám tro đồng màu với đôi mắt, đường nét gương mặt có phần góc cạnh trông vừa cao ngạo lại thật cá tính. Quả là một vẻ đẹp rất có khí chất riêng và không thể nhầm với ai khác.
Nhưng đáng chú ý hơn cả là bộ đồng phục của cô gái. Tuy giống với của Zoe, với váy dài màu cà phê sữa cùng áo sơ mi trắng, nhưng có điều gì đó khác lạ trên những đường chỉ vàng điểm xuyến ở cổ tay áo và cả cổ áo.
Lúc này cô gái chợt quỳ một chân xuống bên cạnh Zoe khiến dòng suy nghĩ của cô bị đứt đoạn vì phải đoán xem cô gái định làm gì.
“Hay để em xem cho? Có lẽ em sẽ giúp được chị đấy.”
Cái cử chỉ nhẹ nhàng, nâng niu khi cô gái chạm tay vào khiến Zoe tưởng như cái chân mình bị trật khớp thật. Nhưng rồi nhận ra mọi thứ chỉ là lời nói dối, cô liền áy náy nói.
“Chị ổn mà...Cũng không còn đau nữa rồi.” Đoạn cô chuyển chủ đề,“Mà em làm gì ở đây vậy? Vào tiết rồi mà nhỉ?”
Cô gái không vội đáp mà dùng tay phủ bụi chỗ ngồi bên cạnh Zoe. Sau khi ngồi xuống và uống một hớp nước, cô mới từ tốn đáp trong khi nghịch những lọn tóc của mình.
“Em đang chờ thầy dẫn vào lớp. Dù gì cũng là ngày đầu nhập học mà.”
Zoe ngạc nhiên nhìn cô gái bên cạnh mình. Sao giờ cô mới nhận ra những thứ trang sức lấp lánh trên người cô gái nọ, nào là bông tai pha lê, lắc tay vàng và cả sợi dây chuyền đính một viên kim cương nhỏ trước ngực.
Phải biết nhà trường quy định rằng nữ sinh không được đeo trang sức. Và rằng nếu cô gái này làm xong thủ tục nhập học với đống trang sức đó trên người; thì hẳn cô phải là một ngoại lệ. Suy nghĩ thêm một chút nữa, không khó để Zoe nhận ra cô gái trước mặt này chính là thiên kim tiểu thư của vị Nam tước nọ. Người đã đóng góp cho trường rất nhiều của cải và dễ dàng tạo ra ngoại lệ cho em gái mình.
Và rồi càng củng cố thêm suy nghĩ đó, từ xa có bóng dáng một người chạy tới và Zoe nhanh chóng nhận ra đó là thầy chủ nhiệm của mình. Thấy vậy sống lưng cô lạnh toát, vốn định trốn sau cây cột nhưng không kịp nữa. Thầy cô đã leo lên bậc thang sảnh chính mà gọi.
“Trò Lyra, ta vào lớp thôi.”
Zoe ngẩn ra một lúc.
“Vâng!” Cô gái nọ lên tiếng rồi đứng dậy.
“Hửm? Trò Zoe sao? Em ngồi đây làm gì vậy?”
Thấy thầy gọi tên mình cô như bừng tỉnh, đứng phắt dậy, lắp ba lắp bắt khi cố tạo ra một lời nói dối để che giấu việc mình đi muộn.
“Em...em.”
“Chị ấy bị ngã nên mới ngồi nghỉ ở đây.” Cô gái nọ nói đỡ.
Zoe gật đầu lia lịa, trong lòng sướng rơn vì màn cứu thua trông thấy của vị tiểu thư kia. Còn về thầy cô hình như đã bị vẻ chân thành cùng đôi mắt long lanh của vị tiểu thư nọ thuyết phục, thật sự tin vào lời nói dối vụng về đó.
“Bây giờ em ổn chứ? Có học tiếp được không?”
Cố kìm nén niềm vui sướng trong lòng, Zoe tự nhiên đáp lại.
“Vâng.” Đoạn cô nói tiếp để chuyển chủ để,“Vậy giờ thầy phải dẫn em học sinh này đi nhận lớp ạ?”
Là một người vừa mới bước sang tuổi trung niên, thầy chủ nhiệm vẫn còn sót lại một chút sự vui tươi của tuổi trẻ. Vậy nên khi nghe vậy, thầy liền bông đùa đáp lại.
“Em nghĩ trò Lyra đây học lớp mấy?”
“Dạ...? Có lẽ em ấy ít hơn em một tuổi...Lớp chín chăng?”
“Em bị đôi mắt mình đánh lừa rồi,” Thầy cô cười mỉm,“Trò Lyra đây bằng tuổi em đấy. Và sắp tới còn là bạn cùng lớp với em luôn đấy.”
Một thoáng bất ngờ, Zoe không hiểu sao mình còn cảm thấy vui sướng khi nghe thầy nói vậy. Cô quay đầu để xem phản ứng của bạn học nọ, lúc này đang úp lưng mình vào lưng cô.
“Cậu cao thiệt đấy nhỉ. Làm tớ cứ tưởng cậu là đàn chị lớp trên cơ.”
Zoe vừa định đáp thì thầy chủ nhiệm lại chen ngang.
“Thôi. Ba thầy trò ta lên lớp thôi kẻo các bạn chờ lâu.”
Bước lên bậc thang, Zoe thấy thầy chủ nhiệm nhăn mặt vì âm thanh ồn ào phát ra từ lớp mình. Quả thật tuy mang tiếng là lớp tinh anh, đám bạn học của cô lại ngu ngốc và nghịch ngợm đến lạ thường. Chúng được tuyển vào lớp này cơ bản là vì những khoản tiền mà phụ huynh chúng hối lộ cho hiệu trưởng chứ chẳng có tài năng nào ở đây cả.
Dẫu vậy khi bước vào lớp học, không cần thầy quát nạt chúng bỗng im bặt đến lạ thường. Có lẽ sự xuất hiện của học sinh mới thú vị hơn là những câu chuyện tầm phào mà chúng đang nói với nhau. Vậy lên đứa nào đứa nấy ngồi ngay ngắn trở lại, dõi con mắt tò mò theo từng cử động của bạn cùng lớp mới.
Trở về chỗ ngồi của mình, Zoe không quên đưa chiếc bánh kép cho nhỏ tiểu thư xấu tính. Sau khi đã ổn định, cô thích thú nhìn lên người bạn học đang ngại ngùng trên bục giảng kia.
“Đây là học sinh mới chuyển vào lớp của chúng ta.” Thầy chủ nhiệm nói,“Em tự giới thiệu bản thân đi.”
Zoe thấy cô bạn mới này hít một hơi thật sâu, tiếp đó nói dõng dạc từng lời như đã chuẩn bị cho khoảnh khắc từ rất lâu rồi.
“Hân hạnh được gặp mọi người, mình là Victoria Lyra. Tòng Nam tước xứ Himmel và là em gái của Nam tước Victoria! Mình đến đây để học tập và nâng cao bản thân. Vậy nên mong được các bạn giúp đỡ.”
Quả thật, dù đã biết trước thân phận của vị tiểu thư này nhưng ai lấy vẫn rất kinh ngạc. Em gái của Nam tước Victoria đó sao? Người giàu nhất vương quốc và cũng là người phụ nữ đầu tiên được nhà vua phong tước. Và hơn thế nữa, Ngài còn là Thống chế quân đội, là Đại học giả đầy quyền năng của vương quốc. Với lí lịch đặc biệt như vậy, e rằng nhà vua gặp người bạn học mới này cũng phải nể nang đôi phần.
Dẫu vậy khi nhìn về phía đám bắt nạt mình, Zoe thấy chúng ném cho Lyra một cái nhìn đầy ghen tị và khinh miệt. Trong phút chốc cô cảm thấy lo cho cô bạn học mới vô cùng.
Sau màn giới thiệu đó, Lyra được thầy sắp xếp cho ngồi cạnh Zoe. Bởi lẽ trong lớp chỉ còn chỗ bên cạnh cô là còn trống.
“Mong được cậu giúp đỡ nhé!” Lyra nói khi đến trước bàn học của mình.
Bằng một thái độ nhiệt thành không kém, Zoe mỉm cười rồi gật đầu cái rụp.
“Tất nhiên rồi.”