Chương mở đầu: Tìm Kiếm Phép Màu Giữa Các Thế Giới
Tròn 50 năm trước, một sự thật chấn động đã được phơi bày, rằng thế giới mà chúng ta đang sống thực chất chỉ là một phần của tháp.
Hồi đó cả thế giới cứ đồn ầm lên nào là đại thảm họa, tận thế hay Chúa phán xét. Kêu gào rầm rĩ là thế, nhưng giờ đây, dăm ba cái hỗn loạn ấy đã xưa như Trái Đất rồi. Bởi lẽ, mỗi tầng tháp vốn là một thế giới song song và anh em chúng ta đã bắt đầu giao lưu văn hóa qua lại thông qua nơi này.
Từ ma thú, siêu năng lực, cho đến việc cày tháp hay thu thập đá ma thuật thì cứ mở mắt ra là tất cả đều đẻ ra tiền. Ở cái thời đại này, tháp hiển nhiên trở thành một cái chợ đầu mối siêu to khổng lồ, là một mạng xã hội đa vũ trụ không thể thiếu.
Và tôi, Kim Joo-sun, rốt cuộc cũng chỉ là một thằng culi cày bục mặt kiếm cơm nhờ cái tháp ấy.
Khẩu hiệu của chỗ tôi làm là:
Đó chính là Meracle hay còn gọi là trung tâm mai mối độc quyền cho Hunter, nơi tôi chễm chệ mang chức danh Giám đốc. Nếu chỉ mô tả công việc thì nghe y chang mấy bà mối thôi nhưng khách hàng bên tôi lại hơi bị khét đấy. Phạm vi hoạt động của trung tâm trải dài khắp mọi tầng tháp. Tóm lại là chuyên bắc cầu nhân duyên xuyên không gian, vượt thời đại.
Và ngay lúc này đây tôi đang ngồi phỏng vấn một ca hơi bị đặc biệt.
"Dạ vâng, quý danh của cô là..."
"Renea Barlosa Declen Fiora..."
"Dạ, vậy cho tôi gọi tắt là cô Renea được không?"
Đôi tai nhọn hoắt của cô nàng khẽ giật giật, lộ rõ vẻ hơi khó chịu.
"Lũ nhân loại mấy người đúng là chúa lười động tí là đòi viết tắt tên của Elf."
Chứ không phải nội bộ mấy người cũng toàn gọi tắt với nhau à?
Lời mỉa mai đã kẹt sẵn ở cuống họng, nhưng vì bát cơm manh áo, tôi đành ngậm ngùi nuốt ngược vào trong.
Thời buổi này Elf hiếm lắm. Chính xác hơn thì cô nàng Elf đang ngồi ngay trước mặt tôi đây đích thị thuộc hàng cực phẩm. Thường thì nhìn mặt Elf đố ai mà đoán được tuổi, thế nhưng cô gái tóc hồng này lại mang một sự đồng điệu đến kinh ngạc giữa tuổi tác và khuôn mặt.
"Ồ, Elf mà mới 20 thì đúng là hàng hiếm đấy."
"Ừm, chuẩn! Tầm tuổi này tụi nó toàn ru rú trong rừng. Nhưng bổn nương đây ghét sự gò bó, nên mới xách balo lên và đi."
"Bổn nương?"
Thấy tôi nheo mắt lại đầy kỳ thị, Renea vội vã xua xua tay giải thích:
"Sống với bà nội từ bé nên quen mồm xưng hô thế thôi cậu đừng để ý."
"À vâng vâng, tôi hiểu rồi. Nói chung hồ sơ của cô rất đẹp. Chỉ riêng chủng tộc là Elf thôi đã bao trọn điểm nhan sắc rồi, đã thế cô lại còn trẻ như vậy."
"Ừm ừm."
"Ngoại hình S, tuổi tác S. Thế hiện tại cô đang tạm trú ở địa chỉ nào?"
"Cái chòi hóng mát sau núi Daebong đằng kia kìa, nhà tôi đó."
"..."
Bọn Elf đúng là chúa ất ơ, cứ thấy cây là trải bạt luôn.
"Vậy chốt lại là vô gia cư đi. Thế tài sản của cô thì sao?"
"Tôi có một cây cung, cậu có muốn coi thử không?"
"Thôi không cần đâu, tôi thấy nó ở sau lưng cô rồi."
Món vũ khí đó trông cũng toát ra mùi tiền đấy, nhưng thời buổi này làm gì có ai đi lấy chồng mà vác mỗi cây cung theo làm của hồi môn cơ chứ?
"Tình hình của hai vị phụ huynh thế nào ạ? Mà Elf thì sống thọ lắm nên chắc..."
"À! Hai người đều mồ yên mả đẹp cả rồi."
"Thế thì..."
Cái gì cơ? Elf bèo bèo cũng thọ 2.000 tuổi cơ mà, sao chưa gì đã ngỏm rồi?
"Chẳng hay... hai người họ có gặp tai nạn gì không ạ?"
Nghe tôi rón rén dò hỏi, Renea lại cười hề hề, phẩy tay đáp trả:
"Ấy chết, làm gì có. Cả hai sống thọ lắm, rồi nhẹ nhàng nhắm mắt dưới tán Cây Thế Giới với nụ cười viên mãn thôi."
"..."
Nghĩ đến đây, tự nhiên tôi thấy ớn lạnh ngang.
Đẻ ra đứa con 20 tuổi xong thăng thiên luôn? Xong con ranh con này lại đi lêu lổng ngoài xã hội sao? Đổi hệ quy chiếu sang loài người thì chuyện này khác quái gì cảnh một đứa trẻ sơ sinh vừa cắt rốn đang bò lổm ngổm giữa ngã tư đường đâu!
"Phù, chị gái này."
"Hửm?"
Tôi chậm rãi gập chiếc kẹp hồ sơ lại, rồi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, gặng hỏi:
"Thành thật khai báo đi. Cô bao nhiêu tuổi?"
Vài giọt mồ hôi hột rịn ra trên trán cô nàng. Sự im lặng căng thẳng lúc này chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
"Tôi đang hỏi cô bao nhiêu tuổi."
"Một... một ngàn năm trăm linh một tuổi."
Chết tiệt, tự nhiên thèm điếu thuốc ghê.
"1501 tuổi thì dù tính theo hệ quy chiếu của Elf cũng đã đứt bóng thanh xuân từ tám kiếp rồi! Cô đang giỡn mặt với tôi hả?!"
Không giữ nổi bình tĩnh, tôi đập bàn, đứng phắt dậy gầm lên. Thấy vậy, Renea ngay lập tức quỳ thụp xuống, hai tay ôm chặt lấy ống quần tôi mà gào thét:
"Đừngggggggg màaaaaaaaaaa! Xin cậu! Cậu thương tình đừng bỏ rơi bổn nương! Giờ không còn chỗ nào chịu đi xem mắt tôi nữa đâuuuuuuuuuu!"
"Cô đùa tôi đấy à?! Ngàn rưỡi tuổi ở cái thế giới này đủ để làm cụ tổ của cụ tổ của tôi rồi! Cô định phá nát cuộc đời thanh niên lương thiện nào hả!?"
"Tôi cũng muốn lắm chứ bộ! Tôi cũng muốn được đưa đi thả thính với mấy anh trai trẻ măng! Tôi còn chưa được nếm mùi tình đầu bùng cháy nữaaaa!"
"Thiếu hơi trai thì về rừng mà hốt mấy thằng ELF đực ấy!"
Câu nói như đâm trúng tim đen khiến Renea khẽ co rúm người lại. Phải mất đến mấy giây đảo mắt mím môi, cô nàng mới chịu lí nhí khai thật:
"Th-thật ra... Trước kia bổn nương làm Nữ Vương Elf. Khụ, tuổi cũng hơi... ừm, nên mấy đứa trong làng tụi nó bị áp lực."
Thảo nào nhìn cây cung toát ra mùi tiền phết.
"Nữ Vương Elf? Nữ Vương thì bò ra đây làm cái quái gì? 1.500 tuổi thì cô vẫn đang độ tuổi đương nhiệm..."
Khoan đã, đừng bảo là...
"Cô là khai man tuổi đúng không?"
"Một... một chút."
Renea thẹn thùng mím môi.
"Haizz, cho cô cơ hội cuối. Thật sự là đã bao nhiêu tuổi rồi?"
"Một ngàn chín trăm linh một."
Bà già này, vậy mà dám ăn bớt tận 400 tuổi!!!
"CÚT! Đón tiếp gì tầm này nữa! Nữ vương? Có mà nữ hoàng Ai Cập ấy, già cỡ này rồi mà còn đòi chăn dắt mầm non đất nước hả!"
"Á á á xinnnn cậuuuu đấyyyyy!!! Giang hồ đồn Meracle môi giới tốt nhất mảng này mà! Bổn nương vã lắm rồi! Bổn nương muốn đi chơi! Bổn nương cũng muốn được đi quẩy với các trai trẻ! Bổn nương muốn được viết nhật ký tình yêu thanh xuân cơ!!!!"