1
Tôi không có bạn bè. Chẳng phải vì ghét giao tiếp, hay vì có vấn đề về lòng tin, hay vì làm biếng trong việc duy trì quan hệ giữa người với người - nói cách khác, chẳng phải vì không muốn kết bạn nên tôi mới không có bạn, mà đơn thuần là vì tôi không thể kết bạn, chỉ vậy thôi.
Mẹ tôi luôn miệng bảo rằng chuyện đó chẳng đáng bận tâm, rằng vì thông minh và có điểm số tốt nên tôi sẽ ổn, nhưng mẹ tôi đâu biết rằng ấy mới là thứ chẳng đáng bận tâm chút nào, rằng với một đứa không thể kết bạn như tôi, đời sống học đường có thể chật vật đến ra sao. Chẳng hạn như lúc này đây, dù đang là giờ ra chơi và ai ai cũng đều đang tám chuyện rôm rả với nhau, tôi lại chỉ có một mình, cô đơn lẻ bóng như một kẻ ngoại lai. Đấy là còn chưa kể đến giờ ăn trưa, khi người này người kia kê bàn sát lại và ăn cùng nhau, tôi lại chỉ lủi thủi một góc, cố nhai cố nuốt cho xong. Lúc nào cũng thế, tôi trông chẳng khác nào một kẻ bị lưu lạc nơi hoang đảo với bốn bề là biển khơi rộng lớn, không lấy hơi người.
Lắm lúc tôi lại tự hỏi rằng, có khi nào tất thảy con người hiện đang sống trên quả đất này đều là người ngoài hành tinh hay không? Rằng họ chỉ đang giả dạng làm người để lừa tôi, sinh vật bản địa cuối cùng của Trái Đất này, hay không? Thực là một thắc mắc nực cười hết sức, nhưng cũng cho thấy rõ ràng nỗi cô đơn trong lòng tôi lúc ở trường.
Bởi không có gì để làm trong giờ ra chơi, thành ra tôi bắt đầu dùng khoảng thời gian này để đọc sách dù bản thân không thích thú gì cho cam. Trớ trêu thay, chính quyết định đó lại khiến cho khoảng cách giữa tôi và những người khác, thứ vốn đã cách biệt sẵn từ đầu, ngày càng nới rộng hơn. Đây thực là một vòng luẩn quẩn không hồi kết: Tôi sẽ mãi bị hiểu nhầm là một đứa thích ở một mình, trong khi thực tế hoàn toàn không phải vậy. Tôi cũng ước ao được tám nhảm lắm chứ! Tôi cũng muốn được bàn luận về việc ai là chàng trai ngầu nhất trong lớp hay về thành viên ban nhạc nam yêu thích của mình lắm chứ! Nhưng ấy lại là điều không thể. Tôi luôn luôn bị ngó lơ, và chỉ khi có việc thực sự cần thiết, tôi mới được người khác bắt chuyện một cách đầy gượng gạo.
Hà cớ gì mình lại không thể kết bạn với ai? Rốt cuộc, mình với người ta khác nhau chỗ nào?
Vì đằng nào cũng rảnh rỗi, nên tôi hay dành thời gian ra nghiền ngẫm về câu hỏi này.
Hẳn là vì ngoại hình của tôi xấu chăng? Có thể là vậy thật. Mặt thì nhiều mụn, mắt thì ti hí, mũi thì bẹt, chưa kể đến vòng một cũng “bẹt” y hệt mũi của tôi nữa. Nhưng nếu phải tự đánh giá, thì tôi không nghĩ bản thân lại xấu đau xấu đớn đến vậy. Vả lại, dù thế nào đi nữa, thật chẳng đúng chút nào nếu đổ hết lỗi cho ngoại hình của tôi.
Hay là vì kĩ năng giao tiếp yếu kém của tôi? Quả thực, tôi rất vụng về trong việc giao tiếp với người khác. Nhưng vì sao lại thế? Vì tôi lúc nào cũng cẩn trọng, hay vì tôi luôn thấy căng thẳng mỗi khi được người ta bắt chuyện? Không, đó hẳn không phải là nguyên nhân. Đó chỉ là một vòng luẩn quẩn không hồi kết khác được dựng lên chỉ vì tôi hiếm khi trò chuyện với người ta.
Nguyên do ở đây hẳn là vì… tôi sợ bị tổn thương. Tôi sợ bị nhìn nhận như một kẻ lập dị, sợ sẽ phá hỏng bầu không khí bằng một câu đùa vô duyên. Tôi luôn sợ khi nghĩ đến cách người khác nhìn nhận mình, đánh giá mình. Tôi rất sợ.
Chẳng biết tự lúc nào, mắt tôi đã dán chặt vào nhóm của Mizuhara-san, hiện đang tụ họp nơi hàng ghế thứ hai cạnh cửa sổ. Trong lớp tôi, Mizuhara-san có vai trò từa tựa như người đứng đầu của lớp, và bởi vậy mà cổ có nhiều bạn vô cùng.
Xem chừng họ đang vui vẻ ra phết nhỉ… trông đáng ghen tị thật đấy.
Nhưng tôi dám cá rằng, kể cả có cùng thuộc về một nhóm thân thiết đến như thế thì dù ít dù nhiều, hẳn mọi người vẫn sẽ không ưa một ai đó trong nhóm của họ. Không ai là hoàn hảo cả. Ai cũng sẽ có những đặc điểm khiến người khác cảm thấy khó chịu, và tôi chỉ đơn giản là người mang cả đống đặc điểm ấy trên mình. Bởi vậy mà với tôi, việc kết bạn là chuyện gần như bất khả thi.
Nhưng chẳng sao cả. Tôi có thể không có bạn bè bình thường, nhưng ít ra thì tôi vẫn có một người bạn thân. Một người bạn thân độc nhất và vô giá…
… có tên là Reina Kamisu.
“Do bà hiền hậu quá mức đó, Fumi à.”
Trên đường cùng nhau về nhà, sau khi lắng nghe tôi giải thích vì sao tôi không thể kết bạn với ai, Reina vừa mỉm cười vừa đáp lời. Nụ cười cô trưng ra khi ấy trông choáng ngợp đến mức khiến tôi lặng người mất một lúc và chẳng thể làm gì khác ngoài chiêm ngưỡng nó. Mái tóc cô đen tuyền, óng mượt, cảm tưởng như không thể bị chẻ ngọn; trong khi dáng người trông như người mẫu - lồi chỗ cần lồi và lõm chỗ cần lõm, khác xa thân hình đầy vẻ non nớt của tôi.
Mang trên mình một vẻ đẹp tuyệt trần đến mức phi lý, đó là Reina Kamisu.
“Tui mà hiền hậu á…? Không có đâu à. Tui chỉ không muốn bị tổn thương thôi…”
“Ấy chẳng phải là minh chứng cho sự hiền hậu của bà đó sao?”
“Sao lại vậy được?”
“Kiểu như, người khác ấy, người ta cũng vậy mà? Họ cũng đâu có muốn bị tổn thương đâu?”
“Nhưng họ lại hòa hợp được với nhau cơ…”
“Ừm, vậy đó. Thế thì bà với họ khác nhau ở đâu mới được? Để tui nói cho nhe… Bà nhạy cảm với nỗi đau hơn người bình thường, Fumi à. Một mặt, bà sợ bị tổn thương, nhưng bà cũng sợ rằng mình sẽ tổn thương ai đó khác...”
Ừ thì, chắc chắn là tôi không muốn tự nhiên lại làm người khác tổn thương rồi.
“Và vì vậy mà bà luôn đối tốt với tất cả mọi người.”
“Reina…”
Tôi thực sự biết ơn cổ vô cùng vì những lời đó, nhưng tôi biết mình lắm mà. Tôi đơn thuần là một đứa hèn nhát, và Reina chỉ đơn giản là bọc một lớp đường mật ngọt ngào xung quanh hai chữ hèn nhát kia trước khi đặt nó vào tay tôi. Song, sự chu đáo ấy lại làm tôi thấy hạnh phúc vô cùng.
Trời ơi, Reina quả là một người bạn có một không hai mà. Dù cho cùng là năm ba cấp hai như nhau, nhưng cổ thực quá đỗi khác biệt đi.
“Bà may mắn thiệt đó, Reina à…”
“Hửm? Sao lại vậy?”
“Kiểu như… Bà vừa có ngoại hình đẹp này, lại còn thông minh nữa… Làm tui lắm lúc không khỏi nghĩ rằng sao Ông Trời lại đối xử bất công đến vậy.”
Quả vậy, Ông Trời thực bất công quá đỗi, vì nếu không thì sao Reina và tôi lại có thể sống chung cùng một thế giới được? Ông ta chắc còn chẳng thèm ngó ngàng lại những thứ ông ta đã tạo ra bao giờ, chỉ tạo ra rồi vứt đi một cách tùy tiện, có khi còn tùy tiện hơn cả cách một công nhân đối xử với sản phẩm trên băng chuyền.
Ai ai cũng thấm thía sự thật ấy, nhưng tôi hiện lại chưa đủ trưởng thành đến mức có thể chấp nhận rằng bản thân “kém cỏi” hơn người ta.
“Làm gì có chứ! Bà cũng dễ thương mà, Fumi.”
Như thể nhìn thấu tâm trí tôi, cổ mỉm cười hiền hậu và đáp lại.
“... Chả có đâu. Nghe cứ mỉa mai thế nào ấy, nhất là khi bà là người nói câu đó…”
“Ê nè, vậy là xấu tính lắm đó nha! Nhưng Fumi nè… nếu có người quý tui như bà, vậy hẳn ngoài kia cũng sẽ có người quý bà như vậy thôi!”
“Khó mà có...”
“Nhưng có thật mà! Ít nhất là có một người đang đứng ngay cạnh bà đây!”
Tay trỏ vào người, Reina vừa tươi cười vừa nói.
“Nhưng mà…”
“Giả như,” cổ ngắt lời tôi, “Giả như có nhiều người quý tui hơn bà đi, vậy bà phải quan tâm đến việc đó làm chi? Nhiều hay ít thì cũng đâu có nghĩa lí gì… Hay là bà muốn trở thành trung tâm của sự chú ý như một thần tượng?”
“Không, không phải vậy...”
“Thế tội gì phải lo lắng vẩn vơ, nhỉ? Ít nhất vẫn có một người ngay đây, coi bà như một người bạn vô giá mà… Không lẽ với bà, vậy là chưa đủ sao?”
“Không, không! Tui cũng thấy như hiện tại là tốt lắm rồi!”
“... Ừm!”
Nhìn Reina lần nữa nở nụ cười, tôi không khỏi cảm thấy hổ thẹn vì cách hành xử vừa rồi của bản thân.
Trời, trời… Tôi quả thực vẫn còn trẻ con lắm. Quá đần độn, thực thế. Reina hẳn đã nghĩ rằng tôi ghen tị với ngoại hình của cổ, và quả thực là vậy. Tôi thật chẳng khác gì cặn bã cả. Chắc giờ cổ chả còn tin tưởng tôi nữa đâu, tôi dám chắc đấy.
“... Bà lại đang tự trách bản thân à, Fumi?”
“Ể?”
“Trời ơi trời… bà thực sự quá hiền, Fumi à. Bà nghĩ tui sẽ giận bà thật hả?”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết! Bà có biết là bà đang hơi thiếu tinh ý không, Fumi?”
“Ể?”
“Bà là một người bạn quý giá, một người rất quan trọng với tui, Fumi à. Thế mà giờ bà lại cư xử như thể bà không tin tưởng tui vậy…”
“Ah…”
“Fumi nè. Tui là tri kỉ của bà mà nhỉ?”
“Tất nhiên rồi!”
Tôi khẳng định với giọng điệu chắc như đinh đóng cột.
“Bà là người bạn vô giá của tui, Reina!”
Một người bạn thân không thể thay thế, thực vậy.
Vì nếu Reina không ở đây, có thể tôi đã…
Rằng nếu không có Reina, thì hẳn từ lâu tôi đã…