Chương 1: Mở đầu ~ Cỗ xe ngựa, xiềng xích và hồi ức ~
Tôi nhận thấy những câu chuyện về các nhân vật được tái sinh sang thế giới khác dường như ngày càng trở nên phổ biến. Chúng thường bắt đầu bằng việc tái sinh sau khi chết, tận dụng ký ức từ kiếp trước rồi được mọi người kính trọng. Nhờ vốn kiến thức ấy, dù có sinh ra trong một gia đình thường dân, hay một gia đình quý tộc nghèo khó, thậm chí là một gia tộc danh giá, phần lớn họ đều có một tuổi thơ dễ dàng.
Ngay cả ở “chế độ khó”, đa số nhân vật ít nhất cũng có một thân xác cho riêng mình. Còn tôi thì không may mắn đến vậy. Vì một lý do nào đó, tôi không có cơ thể riêng, và giờ đang sống trong thân xác của em – một cô gái bé nhỏ mà tôi nhập vào. Từng là một người đàn ông, việc phải sống trong thân thể của một bé gái thật sự rất phức tạp, nhưng giờ thì tôi đã quen hoàn toàn.
Vì nhiều lý do, trong quá trình thích nghi, tôi buộc phải đóng vai một cô gái. Và theo thời gian, cách suy nghĩ của tôi dần trở nên trung tính hơn. Có lẽ tâm trí tôi đã chịu ảnh hưởng bởi chính hình hài của em. Em mới chỉ 10 tuổi, nên khác biệt về giới tính không rõ rệt lắm, và tôi tin rằng ngay cả khi em trưởng thành, tôi cũng sẽ không để ý đến nó như khi còn sống.
Chỉ là vì em ấy xinh đẹp, đến mức ai nhìn vào cũng khó rời mắt, bất kể là nam hay nữ. Ngay cả tôi, người luôn dõi theo em, cũng không ít lần thầm nghĩ: “Em thật dễ thương.”
Quay lại vấn đề chính.
Tôi nói điều này là vì hoàn cảnh của em quá khắc nghiệt. Chỉ một sai lầm nhỏ thôi cũng có thể cướp đi mạng sống của em—thậm chí ngay khi vừa chào đời, trước khi em kịp hiểu mình là ai.
Nhưng tất cả sẽ chấm dứt vào hôm nay.
Bên trong cỗ xe ngựa rung lắc không ngừng, tiếng xích gãy leng keng vang vọng, hòa thành một khúc nhạc đệm. Tôi cất tiếng hát một “bài ca”, nhớ về mười năm đồng hành cùng nhau