Bầu trời ngoài cửa sổ không còn sắc xanh của những ngày hạ chí.
Nó phủ lên mình một lớp màn chì xám xịt, đặc quánh và u uất, như thể một tấm liệm khổng lồ đang từ từ hạ xuống, bóp nghẹt lấy hơi thở của thành phố.
Nghiêm Tĩnh đứng bên cạnh cửa sổ tầng bốn của ký túc xá, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào bệ cửa bằng nhôm đã hoen rỉ.
Ánh mắt cậu đen láy, sâu thẳm nhưng lúc này lại loé lên một tia lo lắng không thể che giấu.
Hai ngày.
Đã tròn hai ngày kể từ khi cơn mưa đen kịt như mực kia ngừng trút xuống nhân gian.
Nhưng sự im lặng bao trùm lấy khu đại học này không mang lại cảm giác bình yên, mà trái lại, nó giống như sự tĩnh lặng trước một cơn bão tố kinh hoàng hơn gấp bội.
Nghiêm Tĩnh khẽ cử động bờ môi khô nẻ. Cậu lẩm bẩm điều gì đó trong cổ họng nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng khàn đặc vì thiếu nước lâu ngày.
Ngày đầu tiên khi những hạt nước đen ngòm kia chạm vào mặt đất, một luồng xung kích vô hình đã quét qua đại não Nghiêm Tĩnh.
Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm nhận được một thứ gì đó thức tỉnh, một hạt giống kỳ lạ nảy mầm trong linh hồn.
[Cướp Đoạt]
Cái tên đó hiện lên rõ mồn một, như được khắc bằng dao găm vào tâm trí cậu.
Nghiêm Tĩnh vốn là một sinh viên năm hai ngành kỹ thuật, thời gian rảnh rỗi cậu thường vùi đầu vào những bộ tiểu thuyết mạt thế để quên đi cái nghèo khó và cô độc của một kẻ mồ côi.
Cậu hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ này. Đây là Dị Năng. Là tấm vé thông hành duy nhất để tồn tại trong cái thế giới đã hoàn toàn điên rồ này.
Thế nhưng, thực tế luôn tàn khốc hơn trang giấy. Dù có được Dị Năng, Nghiêm Tĩnh hoàn toàn không biết cách sử dụng.
Cậu không thể tạo ra lửa, không thể điều khiển sấm sét, cũng chẳng có sức mạnh dời non lấp biển ngay lập tức.
Cái gọi là [Cướp Đoạt] giống như một kho báu bị khóa chặt, mà cậu lại không có chìa khóa để mở ra.
Chính vì sự bất lực đó, hai ngày qua, Nghiêm Tĩnh chỉ dám trốn tiệt trong phòng ký túc xá, dùng những thanh gỗ giường gia cố lại cửa ra vào.
Cậu xoay người, bước chân hơi loạng choạng tiến về phía chiếc giường đơn trải nệm mỏng.
Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, chai nước suối loại 2 lít chỉ còn lại đúng một phần mười.
Nghiêm Tĩnh cầm chai nước lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào làn nước trong vắt cuối cùng ấy như nhìn vào một báu vật vô giá.
Bàn tay cậu run rẩy, mở nắp chai thật chậm để không lãng phí dù chỉ một giọt hơi nước đọng lại trên nắp.
"Ực... ực..."
Ngụm nước cuối cùng trôi xuống cuống họng, mang theo cảm giác mát lạnh ngắn ngủi nhưng không đủ để dập tắt cơn khát đang thiêu đốt bên trong.
Nghiêm Tĩnh thẫn thờ nhìn cái chai rỗng tuếch.
Thức ăn trong tủ lạnh mini cũng đã cạn kiệt, chỉ còn vài miếng lương khô và một mẩu bánh mì khô khốc.
Cậu biết, nếu tiếp tục trốn ở đây, cái chết vì đói khát sẽ đến trước khi lũ quái vật ngoài kia tìm thấy cậu.
Phải tìm cách sử dụng Dị Năng.
Phải ra ngoài.
Ngay khi Nghiêm Tĩnh còn đang vật lộn với những suy nghĩ về tương lai đen tối mờ mịt, một âm thanh lạ vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
"Chít...!"
Tiếng kêu sắc lẹm, chói tai vang lên từ góc tủ quần áo gỗ ép ở góc phòng.
Nghiêm Tĩnh giật bắn mình, toàn thân cứng đờ, mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm lưng áo phông đã sờn cũ. Cậu từ từ quay đầu lại, đôi đồng tử co rụt lại vì kinh hãi.
Từ sau bóng tối của chiếc tủ, một sinh vật lù lù tiến ra.
Đó là một con chuột.
Nhưng nó không còn mang hình dáng của loài gặm nhấm thông thường.
Kích cỡ của nó ngang ngửa một con chó con, bộ lông đen xơ xác dính bết thứ nước mưa đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của xác phân hủy. Đôi mắt nó không còn màu đen láy mà chuyển sang một màu đỏ ngầu, rực lên sự hung tàn và khát máu. Hàm răng cửa của nó dài ra, lởm chởm và sắc nhọn như những lưỡi dao nhỏ, liên tục nghiến vào nhau tạo ra những tiếng "ken két" ghê người.
Nghiêm Tĩnh sững sờ trong thoáng chốc.
Đây chẳng lẽ là sinh vật biến dị mà cậu từng nghe nói trên bản tin thời sự vào ngày đầu mạt thế sao?
Con chuột biến dị hướng về phía Nghiêm Tĩnh, cái mũi màu đỏ tươi như máu hếch lên ngửi ngửi mùi thịt tươi, rồi đột nhiên nó lấy đà.
"Chít!"
Một tiếng kêu dài đầy hưng phấn, con quái vật bốn chân lao vút đi như một mũi tên đen.
Nghiêm Tĩnh hoảng hốt, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu đổ người sang một bên, lăn vòng trên sàn nhà đầy bụi bặm.
"Rầm!"
Con chuột đâm sầm vào thành giường gỗ, lực va chạm mạnh đến mức khiến thanh gỗ nứt một vết.
Nghiêm Tĩnh không kịp nghĩ nhiều, cậu lồm cồm bò dậy, lao nhanh về phía gian bếp nhỏ hẹp của phòng ký túc xá.
Bàn tay cậu run rẩy vớ lấy con dao gọt hoa quả cán nhựa - thứ vũ khí duy nhất mà cậu có lúc này. Lưỡi dao mỏng manh chỉ dài có mười phân đang phát ra ánh sáng yếu ớt dưới ánh đèn tuýp lờ mờ.
Cậu đứng tựa lưng vào bồn rửa bát, hai tay hơi run lên nắm chặt chuôi dao, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng liên hồi.
Con chuột biến dị sau cú va chạm không hề hề hấn gì, nó xoay người lại, bộ móng vuốt cào nát lớp gạch men trên sàn nhà.
Nó gầm gừ, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào mục tiêu, sau đó lại lao lên, lần này mục tiêu là cổ họng của Nghiêm Tĩnh.
"Cút đi!"
Nghiêm Tĩnh hét lên một tiếng như thể quyết tâm, cậu vung dao một cách loạn xạ.
Con chuột lách người trên không trung một cách linh hoạt, móng vuốt sắc lẹm của nó sượt qua cánh tay Nghiêm Tĩnh.
"Xoẹt!"
Vải áo rách toạc, ba đường máu tươi lập tức hiện ra trên bắp tay cậu. Cảm giác đau rát buốt ập đến khiến Nghiêm Tĩnh nhăn mặt đồng thời cũng khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút.
Cậu nhận ra, nếu cứ sợ hãi và hoảng loạn, kết quả nhận lại sẽ chỉ là cái chết. Bình ổn lại hơi thở, Nghiêm Tĩnh tập trung nhìn chằm chằm vào chuyển động của con quái vật, cố gắng nắm bắt nhịp điệu của nó.
Con chuột lại vồ tới, lần này nó há to cái miệng đầy răng nhọn lởm chởm.
Nghiêm Tĩnh không lùi mà tiến, cậu nghiêng người, để mặc cho vai mình va chạm với thân hình đầy lông lá của nó. Đồng thời, cậu dùng hết sức bình sinh, đâm mạnh lưỡi dao vào phần bụng mềm của con chuột.
"Phập!"
Máu đen đặc quánh, nóng hổi bắn tung toé lên mặt Nghiêm Tĩnh. Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi khiến cậu muốn nôn mửa.
Con chuột đau đớn rít lên một tiếng "chít!" ghê rợn, nó điên cuồng cào cấu vào người cậu.
Nghiêm Tĩnh cắn răng chịu đựng, cậu ngã nhào, lưng đập xuống sàn, ôm chặt lấy con chuột, mặc cho nó cắn xé vai mình, bàn tay vẫn không ngừng xoay lưỡi dao trong bụng nó.
Sau vài phút vật lộn sinh tử, sức kháng cự của con quái vật yếu dần. Tiếng rít nhỏ lại, rồi tắt hẳn.
Xác con chuột biến dị đổ gục trên ngực Nghiêm Tĩnh, nặng trịch.
Nghiêm Tĩnh đẩy cái xác sang một bên, cậu ngồi dậy dựa lưng vào tủ bếp, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở kéo theo tiếng rít của đờm và máu.
Toàn thân cậu đau nhức, những vết cào trên vai và tay bắt đầu sưng tấy. Mồ hôi hòa lẫn với máu đen của con chuột biến dị chảy xuống cằm, trông cậu lúc này không khác gì một kẻ vừa bò ra từ địa ngục.
Ngay lúc Nghiêm Tĩnh định gắng gượng đứng lên để xử lý vết thương, một hiện tượng kỳ quái xảy ra.
Từ xác con chuột biến dị đang nằm dưới sàn, một luồng khói trắng mờ ảo, nhàn nhạt bắt đầu bốc lên. Luồng khói ấy như có linh tính, nó xoay tròn trên không trung một vòng rồi đột ngột lao thẳng về phía ngực Nghiêm Tĩnh.
"C-Cái gì thế này...?!"
Cậu trợn tròn mắt, chưa kịp phản ứng thì luồng khói đã chui tọt vào trong cơ thể qua các lỗ chân lông.
Im lặng trong một giây.
Và rồi, một cơn đau khủng khiếp, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người bùng nổ.
"A... AAAAA!"
Nghiêm Tĩnh hét lên thảm thiết, nhưng tiếng thét lại bị chặn lại trong cổ họng đầy máu. Cậu cảm thấy như có hàng vạn con kiến lửa đang bò dọc theo tủy sống, cắn xé từng sợi dây thần kinh.
Xương cốt bên trong cơ thể phát ra những tiếng "răng rắc" ghê người như thể đang bị bẻ gãy rồi nối lại bằng một cách thô bạo.
Cơ bắp co rút kịch liệt, từng thớ thịt như bị xé ra rồi khâu lại bằng những sợi dây thép nung đỏ.
Mắt Nghiêm Tĩnh trợn ngược, gân xanh nổi chằng chịt trên trán và cổ. Cậu đổ gục xuống sàn, co quắp như một con tôm bị nướng chín. Cơn đau này không chỉ ở thể xác, mà nó còn đánh thẳng vào tinh thần.
Cậu cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ lạ đang chảy tràn trong huyết quản, dường như đang cố gắng đồng hóa và cải tạo cơ thể yếu ớt của mình.
Tầm nhìn của Nghiêm Tĩnh mờ dần, cho đến khi bóng tối ập đến bao trùm lấy ý thức.
...
Không biết bao lâu trôi qua.
Khi Nghiêm Tĩnh từ từ mở mắt, điều đầu tiên cậu cảm nhận được là sự nhẹ nhàng đến kỳ lạ.
Cơn đau xé da rách thịt đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một luồng nhiệt năng ấm áp đang lưu chuyển khắp cơ thể.
Cậu ngồi dậy, phát hiện ra máu từ những vết cào sâu hoắm trên vai và tay đã ngừng chảy, thậm chí còn đang kết vảy.
Nghiêm Tĩnh chậm rãi đứng dậy, khẽ siết chặt bàn tay. Một cảm giác nhẹ nhàng nhưng chân thực lan khắp toàn thân. Cậu thử cử động vai, vặn cổ tay rồi co duỗi các ngón tay. Sức mạnh trong từng thớ cơ cũng tăng lên một phần rất nhỏ. Mức độ cường hóa ấy gần như không đáng kể, nhưng lại vô cùng rõ ràng đối với chính bản thân cậu.
Cậu nhìn xuống xác con chuột biến dị lúc này chỉ còn là một lớp da bọc xương khô khốc, như thể toàn bộ sinh mệnh của nó đã bị rút cạn.
"Đây chính là... [Cướp Đoạt] sao?"
Nghiêm Tĩnh thầm kinh ngạc nhưng đồng thời cũng hiểu ra.
Dị năng của cậu không phải là sức mạnh trực tiếp, mà là khả năng "ăn thịt" đối phương theo đúng nghĩa đen về mặt năng lượng.
Bằng cách giết chết các sinh vật biến dị, cậu có thể hấp thụ sinh mệnh của chúng để cường hóa chính mình.
Đây là một khả năng cực kỳ đáng sợ và mạnh mẽ, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm.
Cơn đau vừa rồi chính là cái giá phải trả để "tiêu hóa" nguồn năng lượng không thuộc về mình. Điều khiến Nghiêm Tĩnh bất ngờ hơn là hiệu quả cường hóa lại thấp hơn nhiều so với dự đoán. Phần lớn năng lượng sau khi hấp thụ dường như đã bị tiêu hao trong quá trình chuyển hóa, chỉ còn một phần rất nhỏ thực sự được cơ thể hấp thu và chuyển thành sức mạnh.
Nghiêm Tĩnh chưa kịp vui mừng vì sự phát hiện này thì một âm thanh khác từ bên ngoài hành lang dội vào.
"Á... Cứu... Cứu tôi với! Aaa... Đừng lại gần đây! Khự...!"
Tiếng hét thảm khốc của một nam sinh đột ngột vang lên, xé nát màn tĩnh lặng bao trùm tầng bốn. Nhưng chưa đầy vài giây sau, tiếng hét ấy bỗng dưng ngắt quãng rồi biến mất hoàn toàn, để lại một sự im lặng chết chóc khiến sống lưng người ta lạnh buốt.
"Rắc! rắc!"
Những tiếng "răng rắc" như xương cốt bị nghiền nát liên tiếp vang lên, xen lẫn âm thanh nhai nhóp nhép ghê rợn, khiến da đầu người nghe tê dại.
Âm thanh kỳ dị xen lẫn tiếng la hét rồi đột ngột im bặt khiến Nghiêm Tĩnh hoàn toàn bừng tỉnh. Cậu nhận ra mạt thế đã thực sự bắt đầu. Từ giây phút này, kẻ yếu chỉ có một kết cục duy nhất: trở thành thức ăn của kẻ mạnh.
Nghiêm Tĩnh nắm chặt cán dao gọt hoa quả, ánh mắt cậu hơi run lên. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng sâu trong đôi mắt cậu, một ý chí sinh tồn đang bắt đầu bùng cháy mãnh liệt.
Cậu nhích từng bước về phía cửa phòng, hơi thở giữ ở mức cực thấp, ánh mắt liếc nhìn chai nước rỗng trên bàn một lần cuối, rồi đặt tay lên nắm đấm cửa.
Hành lang tối tăm u ám kèm theo mùi hương nồng nặc của máu tươi và cái chết đang vẫy gọi.
Cậu cần nước, cần thức ăn, và hơn hết, cậu cần mạnh mẽ hơn, quyết tâm hơn nếu muốn tồn tại trong thời đại mạt thế này.