Giấc mơ sáng nay của Hạ Tuấn Lâm vô cùng kỳ lạ. Nói là mộng xuân thì cũng không hẳn, thân là một thanh thiếu niên đã có bạn trai, mơ thấy người đẹp hình như cũng chẳng làm tâm tình cậu xao xuyến chút nào;
Thế nhưng nội dung giấc mơ quả thực có chút đen tối. Người đẹp môi đỏ răng trắng, chân dài eo thon, làn da trơn láng, lại còn sở hữu cặp ngực khủng không thể nhắm mắt làm ngơ, ép chặt Hạ Tuấn Lâm vào giữa. Cậu hơi sợ hãi, ngột ngạt đến khó thở muốn trốn thoát, thế nhưng sức lực của bà chị này lại to y như vòng một của chị ta vậy, ôm ghì lấy Hạ Tuấn Lâm nhất quyết không buông, còn cười đùa trêu chọc cậu:
“Lâm Lâm~ Lâm Lâm~”
Chị đừng có qua đây – Hạ Tuấn Lâm ra sức giãy giụa, thề chết không chịu khuất phục. Cho dù là với tư cách một tiểu thần tượng hệ dưỡng thành hay một cậu bạn trai nhỏ, cậu đều có tiết tháo cực kỳ cao. Phải rồi, bạn trai mình đâu? Mau tới cứu bé Lâm Đang của anh đi, anh Đinh, Đinh –
“Đừng gọi nữa, anh ở đây cơ mà.”
Người đẹp mỉm cười gõ nhẹ lên chóp mũi cậu. Hạ Tuấn Lâm giật mình hoảng hốt, lúc này mới nhìn rõ mặt cô ta, thế mà lại giống hệt Đinh Trình Hâm y như đúc.
“Hạ nhi, tỉnh lại đi.”
May thay lúc này có người cất tiếng gọi cậu, Hạ Tuấn Lâm toát cả mồ hôi hột tỉnh giấc, bấy giờ mới nhận ra ban nãy chỉ là một cơn ác mộng. Đập vào mắt là trần nhà trong phòng Đinh Trình Hâm, nhịp thở êm đều của chủ nhân căn phòng vẫn đang phả nhẹ xuống sau tai cậu, cánh tay vẫn gác ngang eo Hạ Tuấn Lâm, làm dịu đi trái tim bé nhỏ vừa bị giấc mộng quái gở làm cho chấn động. Hạ Tuấn Lâm trút được gánh nặng, chầm chậm xoay người, định rúc về lại vòng tay anh trai làm nũng buổi sáng, thế nhưng lại chẳng nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai đến lúc ngủ cũng tỏa sáng lấp lánh của Đinh Trình Hâm đâu. Thay vào đó, cậu lại chúi đầu vào hai cục gì đó mềm xèo, nóng hổi, trước mắt cũng bị bưng bít bởi một mảng đen thui.
Cái quái gì thế? Cậu ngóc đầu lên khỏi chỗ vừa vùi mặt vào, nghi hoặc đưa tay vân vê thứ màu đen kia – mềm mại mượt mà, hơi uốn cong, vừa dài lại vừa dày – đó rõ ràng là mái tóc đen dài như thác nước của con gái, thậm chí vẫn còn thoang thoảng hương thơm của dầu gội. Còn cái chỗ cậu vừa vùi mặt vào là... Hạ Tuấn Lâm rùng mình một cái, cố nhịn run rẩy, vạch mớ tóc đen kia ra, để lộ... khuôn mặt Đinh Trình Hâm.
Đúng là Đinh Trình Hâm không sai, thế nhưng trái tim cậu vẫn chưa thể hết thấp thỏm. Lần này thì Hạ Tuấn Lâm đã tỉnh táo hoàn toàn, ngay sau đó cậu liền phát hiện ra người đang nằm bên cạnh ôm lấy mình, rõ ràng là một cô gái. Tóc dài như thác, da trắng mặt xinh, tuy tay chân thon dài nhưng vóc dáng quả thật vẫn nhỏ hơn con trai cả một vòng. Cô nàng còn đang mặc bộ đồ ngủ của Đinh Trình Hâm, mang khuôn mặt Đinh Trình Hâm, và có thứ mà Đinh Trình Hâm không có, chính là thứ trong giấc mơ của Hạ Tuấn Lâm... cặp thỏ trắng siêu to khổng lồ suýt chút nữa khiến cậu ngạt thở mà chết.
“Không phải mình vẫn chưa tỉnh đấy chứ…” Hạ Tuấn Lâm hung hăng véo mạnh một cái vào đùi mình, suýt xoa, đau vãi cả chưởng, không phải là mơ. Cậu hoảng sợ trừng mắt nhìn người đẹp say ngủ trước mặt. “Cô ấy” nhấc ống tay áo ngủ dài ngoẵng lên dụi dụi đôi mắt to tròn ngái ngủ, đôi môi đỏ mọng giống hệt Đinh Trình Hâm thốt ra giọng nói ngọt ngào của con gái, giống y đúc chất giọng vừa đánh thức cậu lúc nãy, thậm chí còn mang theo âm sắc miền Nam mềm mại dính người, “Em mau nhìn anh này, Hạ nhi.”
“Thế này là ý gì cơ chứ?” Nhìn vẻ mặt có chút ngây (thiểu) thơ (năng) kia, chuẩn là Đinh Trình Hâm không trượt đi đâu được.
Hạ Tuấn Lâm vớt vát lại được chút thần trí, trố mắt nhìn nhau với Đinh Trình Hâm đã biến thành con gái ở trên giường. Theo lời Đinh Trình Hâm giải thích, anh cũng vừa tỉnh dậy là đã thấy bản thân có gì đó sai sai rồi. Nửa thân dưới nhẹ bẫng còn nửa thân trên lại nặng trĩu, chiều cao co rút lại trong khi tóc thì dài ra, sống động hệt như một đại mỹ nữ tóc dài. Anh hoảng hồn vội vàng gọi Hạ Tuấn Lâm dậy, muốn xem xem có phải bản thân sinh ảo giác hay không, thế nhưng Hạ Tuấn Lâm cũng chẳng thể giải thích nổi những chuyện đang xảy ra.
Đinh Trình Hâm, người anh trai kiêm bạn trai cậu, đã biến thành con gái, lại còn xinh đẹp hơn gấp ngàn lần so với mấy tấm ảnh nữ hóa mà fan từng chỉnh sửa. Hai người đồn đoán đủ kiểu từ camera ẩn cho tới đột biến gen hay người ngoài hành tinh hạ độc. Đinh Trình Hâm suýt chút nữa lao xuống giường chạy đi tìm Mã Gia Kỳ, kết quả lại bị vướng ống quần ngủ quá dài mà suýt ngã cắm mặt xuống sàn. Hạ Tuấn Lâm nhanh mắt lẹ tay túm lấy anh, hay nói đúng hơn là kéo cô, giật lại.
Sau khi bình tĩnh lại, cuối cùng họ cũng chấp nhận sự thật là Đinh Trình Hâm đã biến thành con gái. Hai người tựa vào nhau, bốn con mắt cùng đờ đẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ, rồi đồng loạt thở dài một hơi.
“Làm sao bây giờ đây anh Đinh.”
“Còn làm sao được nữa… đối mặt với hiện thực thôi.” Đinh Trình Hâm đưa ngón tay cuốn cuốn lọn tóc dài của mình, tuy phiền muộn nhưng vẫn theo thói quen vỗ vỗ vai Hạ Tuấn Lâm an ủi.
“Cứ sống bằng dáng vẻ con gái thế này luôn sao?” Hạ Tuấn Lâm cảm thấy cánh tay anh đang ôm lấy mình gầy đi hẳn, thế nhưng sức lực thì vẫn không hề giảm sút. Cậu đã đưa mắt rà soát Đinh Trình Hâm từ trên xuống dưới đi đi lại lại không biết bao nhiêu lần rồi, ngoại trừ...
“Cũng chẳng còn cách nào khác. Thực ra làm con gái hình như cũng không tệ, dẫu sao vẫn cứ xinh đẹp chán.” Đinh Trình Hâm vậy mà lại vô cùng lạc quan. Quả không hổ danh người trưởng thành, Hạ Tuấn Lâm giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán đồng. Ánh mắt cậu cuối cùng vẫn không nhịn được mà liếc về một chỗ nào đó, thầm nghĩ dù có giống con gái thế nào đi chăng nữa, cốt lõi của người trước mặt này vẫn là Đinh Trình Hâm, kẻ đêm qua vừa mới đè cậu ra giường hành cho chết đi sống lại. Thế là cuối cùng cậu thốt lên một tiếng cảm thán tự đáy lòng: “…Của anh to thật đấy.”
Đinh Trình Hâm cúi nhìn sự nhấp nhô trước ngực mình, ngẩng đầu lên nở nụ cười ngọt lịm với Hạ Tuấn Lâm:
“Tối hôm qua em cũng nói câu này đấy.”
Sau đó họ quyết định rời giường. Đinh Trình Hâm biến thành con gái dù vóc dáng cũng coi như cao ráo, thế nhưng rốt cuộc vẫn không thể mặc vừa bộ quần áo của nam thanh niên cơ bắp mét tám. Quần thì dài lê thê quét đất, áo trên căn bản là tuột tới tuột lui, lộ ra cả nửa bờ vai, lại còn không có đồ lót cho mặc. Hạ Tuấn Lâm đành chạy đi lấy một chiếc áo hoodie của mình cho anh mặc làm váy. Hai cẳng chân dài trắng bóc lộ ra ngoài, mới sáng sớm ra mà đã kích thích thật sự.
Hôm nay hiếm hoi mới có một ngày không phải quay hình, các thành viên khác vẫn đang chìm đắm trong mộng đẹp. Hạ Tuấn Lâm cảm thấy anh trai đột nhiên gặp phải biến cố lớn này trong lòng chắc chắn rất ấm ức, liền tất bật chạy ngược chạy xuôi chuẩn bị bữa sáng cho anh. Đinh Trình Hâm ban đầu còn thẫn thờ, sau đó ngồi chống cằm trước bàn ăn nhìn cậu bận rộn, đột nhiên như nghĩ thông suốt điều gì mà lên tiếng:
“Thế thì đổi lại cho anh làm cô bạn gái nhỏ của em đi.” Anh cười trông hơi ngốc nghếch, “cô nàng” đưa hai ngón tay kéo nhẹ chiếc áo hoodie rộng thùng thình của Hạ Tuấn Lâm trên người mình, “Cái này gọi là mốt giấu quần phong cách bạn trai phải không nhỉ?”
Hỏng rồi, sao Đinh Trình Hâm sau khi biến thành con gái, thuộc tính đáng yêu dường như lại tăng vọt lên gấp mười lần thế này. Hạ Tuấn Lâm vốn tưởng bản thân đã hiểu đủ rõ về xu hướng giới tính của mình rồi, thế mà lúc này dường như lại khám phá ra một chân trời mới. Hóa ra cậu không phải trai thẳng cũng chẳng phải trai cong, mà là một lòng hướng “Hâm”. Cậu đặt đĩa bánh mì xuống bàn ăn, “Anh đói chưa, ăn sáng thôi anh… Đinh.”
“Ây dô, Hạ nhi nhà ta chu đáo thật đấy, cô gái nào mà có được cậu bạn trai như em thì đúng là hạnh phúc vô bờ bến. À không đúng, bây giờ anh đang là con gái mà.” Đinh Trình Hâm ngoắc ngoắc ngón tay, ra hiệu bảo Hạ Tuấn Lâm ghé mặt lại gần. Cậu cũng làm theo như phản xạ có điều kiện, đáp lại là tư thế bị đối phương ôm lấy hai má. Đinh Trình Hâm kêu “chụt” một tiếng rõ to, hôn thẳng lên môi Hạ Tuấn Lâm.
Kêu vang thật đấy, Hạ Tuấn Lâm thầm nghĩ, trước đây hai người chưa bao giờ hôn nhau mà phát ra âm thanh lớn như vậy. Cảm giác trên môi Đinh Trình Hâm ngược lại vẫn không hề thay đổi, vẫn mềm mềm như cũ.
Và thứ kêu vang hơn cả, chính là tiếng hét chói tai hệt như ấm nước sôi của Tống Á Hiên từ đằng sau truyền đến:
“Á á á á á á!”
“Hạ nhi, sao cậu lại dẫn gái về ký túc xá thế này!?!?”