Chương Mở Đầu: Tôi Chửi Cả Gia Phả Nhà Thần
Chỉ cần đến gần một chút là chúng sẽ vỗ cánh bay đi mất, một loài động vật không thể nào bắt được.
Thế nhưng, không biết có phải do ảnh hưởng của công nghiệp hóa hay không mà bọn chúng dần phình to ra, giờ đây đã trở thành một thứ gì đó mang hình hài của loài chim nhưng lại chẳng thèm nhúc nhích dù có đến gần, cứ như đang ở chế độ bao vây vậy.
Lông vũ cũng đen kịt bẩn thỉu, trở thành một thứ quái dị chuyên mổ những miếng bánh xèo ai đó dán trên vỉa hè qua đêm.
Sáng sớm đi làm mà thấy cảnh đó, tôi lại thấy biết ơn vì mình đi làm với cái bụng rỗng.
Vậy tại sao lại kể chuyện bồ câu ư?
Vì tôi thấy người phụ nữ đang vỗ cánh trước mặt mình đây dường như là hình thái tiến hóa cuối cùng của loài bồ câu chết tiệt đó.
- Tôi sẽ coi như đó là phản ứng thái quá trước tình huống đột ngột. Nhưng nếu cậu còn nói những lời vô lễ với tôi thêm một lần nữa, tôi sẽ không tha thứ....
"Chết tiệt, não cô bị úng nước tương à? Vì các người mà tôi chết, tại sao tôi lại phải chịu thiệt hại chứ?"
- Về phần đó, tôi đã nói là rất lấy làm tiếc rồi mà. Thật ra, với một kẻ phàm trần như cậu, đặc ân tái sinh này..."
"Tái sinh? Này, thế còn cuộc đời hơn 30 năm lăn lộn của tôi thì sao? Bố mẹ tôi đột ngột mất con thì sao? Các người tính thế nào?"
- Đối với cá nhân thì đó là một bi kịch lớn, nhưng nếu xét trên quy mô của các chiều không gian rộng lớn, sự hy sinh của cậu đã mang lại sự ổn định cho toàn bộ các chiều không gian, và để ghi nhận công lao đó, chúng tôi sẽ cho linh hồn cậu được tái sinh...
Tôi giơ ngón giữa lên.
"Mơ đi, hồi sinh tôi lại ngay."
- Không thể được. Vì chúng tôi đã dùng linh hồn của cậu ở chiều không gian Trái Đất làm vật trung gian để giữ gìn sự cân bằng của các chiều không gian.
"Ồ? Tự tin gớm nhỉ?"
-... Vậy nên, để tiếp tục câu chuyện, chúng tôi dự định sẽ đền bù bằng cách sắp xếp linh hồn của cậu vào chiều không gian mà cậu mong muốn.
Mẹ kiếp, nói chuyện không thông.
Con bồ câu liếc nhìn tôi rồi nói tiếp.
- Cậu có nơi nào muốn đến không? Những người khác đã chọn nơi tái sinh rồi đấy. Tôi sẽ đưa danh sách, cậu hãy chọn đi.
Một cuộn giấy ghi chi chít chữ được đưa ra.
Nhiều thật đấy. Ngoài nơi tôi sống ra thì cũng có nhiều thế giới khác thật.
Nhưng thì sao chứ?
Giết một người đang sống yên ổn với lý do ổn định chiều không gian, rồi phần thưởng chỉ là được tái sinh ở một chiều không gian khác?
Chắc nó nghĩ mình đang ban ơn lắm đây.
Bọn này là kẻ bề trên. Cả đời ở vị trí bề trên nên làm sao hiểu được cảm giác của kẻ dưới.
Vậy thì, việc của tôi là phải truyền đạt rõ ràng cảm xúc của mình lúc này.
"Ồ, có một nơi tốt này. Tôi chọn chỗ này."
- Thật may là cậu đã tìm được nơi ưng ý. Chỉ cần cho tôi biết chiều không gian cậu muốn, tôi sẽ gửi cậu đến đó. Sẽ có một cuộc phỏng vấn nhập cảnh ngắn với vị thần của chiều không gian đó, nhưng chỉ là hình thức thôi nên cậu không cần quá bận tâm.
"Thế giới mẹ cô. Tôi đến đó."
-......
Tiếng thứ gì đó đứt phựt vang lên.
Xung quanh rung chuyển, thứ gì đó bốc lên như làn hơi nóng.
À, con khốn đó điên rồi. Cứ tưởng là thần thì sẽ vô cảm lắm chứ.
- Ra vậy. Nếu cậu không có chiều không gian nào mong muốn, tôi sẽ chọn giúp cậu. Nhân danh Thần Quản lý Thứ nguyên cấp 3, Ranael, tôi tuyên bố. Kang In-ho. Linh hồn của cậu sẽ chu du qua nhiều chiều không gian. Hãy cứ du hành qua vô số chiều không gian cho đến khi tìm được nơi mình muốn nhé.
Một cột sáng xuất hiện dưới chân tôi. Ồ... hiệu ứng cổ điển ghê. Nhìn là biết sắp bị dịch chuyển đi đâu đó rồi.
Vầng sáng ngày càng mạnh hơn.
- Xem hồ sơ thì thấy cậu muốn trở thành một người đàn ông được người khác phái yêu mến, tôi sẽ thực hiện theo ý cậu. Mong cậu sẽ sống thật tốt và được người khác phái yêu đến chết nhé.
"Ăn cái này đi. Sống tốt nhé, con khốn."
Tôi giơ nắm đấm khiêu khích, mặt con bồ câu nhăn lại.
Và rồi, tầm nhìn của tôi tối sầm lại.
Nơi tôi tỉnh dậy tối tăm và ẩm ướt. Một mùi mốc meo khó chịu từ từ len lỏi vào mũi.
"Gì đây..."
Giọng nói khàn như giấy nhám.
Đôi môi khô khốc, cổ họng bỏng rát, có vẻ như đã lâu rồi tôi chưa uống nước.
"Hi.. hihi... In-ho, anh tỉnh rồi à? Em, em cứ tưởng anh chết rồi... định đi theo anh luôn..."
Cơ thể bị trói chặt vào ghế.
Một người phụ nữ với ánh mắt điên dại đang kề con dao phay vào cổ mình.
Lời nói của con bồ câu trước khi tôi đến đây chợt văng vẳng bên tai.
[Mong cậu sẽ sống thật tốt và được người khác phái yêu đến chết nhé.]
"Chết tiệt. Toang rồi."