Sakiko chưa bao giờ cảm thấy náo nức như hiện tại.
Từ trên khán đài nhìn xuống, diễn võ trường ở trung tâm trông nhỏ hơn bao giờ hết. Sakiko từng đọc về hiệu ứng foreshortening trong sách, nhưng đây là lần đầu tiên cô bé được tiếp xúc nó một cách trực quan. Kết giới phòng hộ như mái vòm bao bọc lấy vòng tròn nhỏ ấy. Từng tia sáng xanh lam li ti nổi lên rồi luân chuyển đều đặn, xuyên qua không khí mà không xóa đi thứ gì bên dưới. Sakiko từng tưởng tượng kết giới của học viện sẽ trông thật dữ dội và hoành tráng hơn là một làn sương mỏng. Các khu vực khác như nơi cô bé đang ngồi cũng được gia cố thêm bằng kỹ thuật tâm linh.
Xung quanh cô bé, khắp mọi ngõ ngách đều chật kín người. Tiếng ồn ào dội lên như sóng vỗ, trộn lẫn với mùi thức ăn từ các gian hàng và dư âm tiếng trống taiko từ đoàn diễu hành bên ngoài. Sakiko chỉnh nhẹ tà áo kimono, tấm vé trong tay không biết từ bao giờ đã nhàu một góc. Ánh long lanh mong đợi hướng xuống diễn võ trường một lần nữa.
Sáng nay, khi vừa chớm tinh mơ cô bé đã hối thúc mẹ dậy. Tóc tết hai bím buộc ruy băng xanh, kimono hoạ tiết cá chép vượt vũ môn đỏ au, cặp kính tròn to đến mức gần như chiếm trọn nửa khuôn mặt. Cha nhìn cô một lúc rồi thở dài, mẹ thì khúc khích, còn Sakiko vẫn đang chăm chăm tinh chỉnh phần tóc mái, nắn nót lại tà áo kimono cho thật ngay ngắn và sau cùng thì xoay người uốn lượn tạo dáng trước gương. Quy trình này diễn ra suốt cả tiếng đồng hồ, mãi đến khi Sakiko gật gù hài lòng thì cả ba mới được phép hướng thẳng đến trung tâm của sự náo nhiệt.
Tháng giêng hằng năm, Hội Xuân trên đảo luôn là sự kiện náo nhiệt nhất, sức hút của nó đủ lớn để kéo người từ khắp nơi đổ về. Mùi takoyaki và yakitori từ các gian hàng hai bên bay vào mũi, tiếng trống taiko hoà vào tiếng huyên náo của dòng người đông nghịt, đoàn diễu hành mikoshi đang rẽ qua ngã tư phía trước khiến cả một đoạn đường tắc lại vì đám đông chen lấn. Sakiko cố định thần nhưng không ít lần tâm trí nhỏ nhắn ấy suýt bị cuốn phăng theo.
Cuối con đường, Học viện Quân sự Shinto vươn mình ra khỏi màn sương như một ảo ảnh Fata Morgana kỳ vĩ. Từng tảng granit xỉn màu xếp tầng tầng lớp lớp vững chãi, tương phản với những mái ngói cong vút như muốn chạm đến thiên khung. Người ta nói nó đã an toạ ở đây từ thuở ban sơ của thời kì Thiên Chiếu. Mỗi khi nhìn ngắm, Sakiko thấy điều đó không khó để tin.
Cứ hai năm một lần, khi lịch kỳ thi thực hành của học viện quân sự trùng khớp với lễ Hội Xuân, khu vực đấu trường ở tiền viện lại mở cửa cho công chúng. Các học viên xuất sắc là đại diện từng khóa sẽ đối luyện trực tiếp trước khán giả, vừa là bài kiểm tra thực chiến, vừa là chương trình giao hữu mà theo năm tháng đã trở thành thứ người ta mặc nhiên mong mỏi.
Khu đấu trường nằm án ngữ ngay trục đường chính, tách biệt hoàn toàn với phần nội viện phía sau. Từ chỗ Sakiko ngồi, cô bé có thể thấy tường thành thứ hai cao hơn ngất ngưỡng tường thứ nhất, cổng nội viện đóng kín, không một bóng người ra vào. Đây là ranh giới xa nhất mà người thường được phép chạm đến.
Đoàn quân diễu binh cuối cùng đang tiến vào từ cổng phía bắc theo đội hình hai hàng dọc. Áo khoác dài đen đậm chất quý phái, cổ đứng, viền bạc chạy dọc theo vai và tay áo. Từng người một nhịp đều bước, giương thẳng kiếm trước mặt, đều tăm tắp theo tiếng trống. Chỉnh tề đến mức Sakiko gần như không nhìn thấy bất kì một cá nhân đơn lẻ nào mà toàn vẹn như một thể thống nhất đang chuyển động.
Nhưng với cô bé, hấp dẫn hơn cả là thứ ánh sáng lấp ló chảy dọc theo từng lưỡi kiếm, linh lực cuộn nhẹ như sương sáng. Không nhiều người có khả năng quan sát được nó nhưng Sakiko thấy rõ từng dòng chảy uốn lượn theo nhịp bước.
Trái tim Sakiko ngày càng đập rộn ràng. Lúc nãy ở cổng vào, chưa đến lượt mà cô bé đã nhấp nhổm muốn chen lên trước. Hai học viên soát vé chú ý đến, chỉ mỉm cười rồi giơ tay ra hiệu cô bé bình tĩnh. Khi đến lượt, họ đóng dấu xác nhận, chúc cô tận hưởng vui vẻ với nụ cười không thể giấu. Đến giờ nghĩ lại, Sakiko úp vội hai tay lên má, ngón tay bẽn lẽn che đi sự ngượng nghịu khó tả.
Rồi một thanh âm từ đâu đó truyền đến.
Không giống tiếng ồn xung quanh. Nó không lấn át mà len lỏi, chạm đúng vào từng người một như thể được thì thầm thẳng vào tai. Giọng nói được dẫn truyền và khuếch tán bằng linh lực, cùng nguyên lý với những thông báo di tản khẩn cấp mà Sakiko từng nghe.
[Kính thưa quý vị khán giả, đã để các vị phải chờ lâu rồi. Sau đây sẽ là tiết mục mà tất cả chúng ta đang hằng mong ngóng. Liệu các vị đã sẵn sàng chưa?]
Giọng học viên dẫn chương trình chưa dứt, khán đài đã nổ tung. Tiếng hò hét, tiếng gào rú từ khắp nơi dội lên như cơn địa chấn, rung chuyển cả khu tiền viện.
[Tiên phong mở màn hôm nay, xin trân trọng giới thiệu: Chấn giữ phương Tây, đại diện năm hai, Fushimi Kirara.]
Một bóng người bước ra từ hành lang phía Tây. Tóc đen buộc gọn, áo thi đấu màu xám tro ôm sát dáng người mảnh khảnh nhưng toát ra khí thế mạnh mẽ khác thường. Bước chân không vội, dáng đứng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Giữa khán đài đang gào thét tứ bề, vẻ mặt cô không gợn lấy một chút xao động. Thế thái điềm tĩnh đến mức gần như vô cảm, nếu chỉ nhìn vào ắt hẳn bất kì ai cũng không đoán được cô đang nghĩ gì.
[Sẽ đối đầu với…]
Sakiko ngồi ngay ngắn lại, vẻ mặt chăm chú.
[… Ngự trị phương Đông, đại diện năm hai, Namikaze Sora.]
Từ hành lang phía Đông, Namikaze Sora bước tới. Tóc đen, mắt xanh lam, dáng người chưa đến mức vạm vỡ nhưng để lộ dấu vết của những năm tháng luyện tập không ngừng. Tâm thế anh kiên định, không ngó ngàng lung tung, tập trung ánh nhìn sắc lẹm trực diện tới Kirara. Sora bước về phía vị trí của mình với cái vẻ bình thản của người đã quen đứng dưới ánh mắt dò xét của người khác.
Khi hai đối thủ đã trình diện trên sân đấu cũng là thời khắc bùng nổ nhất.
Sau đó trọng tài ra hiệu lệnh bắt đầu.
***
Sora liền tiên phát chế nhân.
Không có lấy một nhịp dạo đầu. Cậu lao vút, thân ảnh xé gió thành một vệt thẳng tắp, một cú bứt tốc cực đại đặc trưng của [Tật Phong Kiếm Bộ]. Bình luận viên xướng tên bộ pháp với vẻ phấn khích, gợi nhắc về một bóng hình từng vô địch với thành tích bất bại cũng xuất thân từ dòng dõi Namikaze nhiều năm về trước. Nhưng Kirara không hề bất ngờ, trái lại vẻ mặt bình thản như thể đã dự liệu. Cô chỉ khẽ nhíu mày, thân mình uyển chuyển lách nhẹ vừa đủ để mũi kiếm của Sora đi chệch khỏi tử huyệt. Vẻ điềm nhiên đó không đến từ việc khinh địch, mà là kết quả sau hàng giờ nghiên cứu kỹ lưỡng từng đấu pháp của đối phương từ trước.
Đợt tấn công thứ hai, Sora cắt vào tầm ngực bằng ba nhịp liên hoàn. Kiếm cương rít lên, tạo thành những vệt sáng xanh mờ ảo. Trước thế công như chẻ tre ấy, Kirara không vội. Cô giữ vị trí chuẩn xác đến mức có phần máy móc, tung ra những luồng hỏa hồ liên hoàn ép Sora phải khựng nhịp, hao tổn linh lực vào việc né tránh và che chắn.
Kirara hiểu rõ giới hạn của một Chuẩn Chính Giai như Sora là không thể phóng thích linh lực ra bên ngoài mà chỉ có thể ngưng tụ thành kiếm cương.
Sau đó là màn rượt đuổi nghẹt thở giữa hai bên. Đợt thứ ba, rồi thứ năm. Khoảng cách giữa hai người như một sợi dây co giãn, hễ Sora thu hẹp lại được một chút, Kirara lại dùng chính sự vượt trội về cảnh giới để cắt đứt chuỗi tấn công của cậu. Sora càng bứt tốc thì bể linh lực đốt càng nhanh. Tật Phong Kiếm Bộ chưa thành tài của Sora đòi hỏi cậu phải cố gắng kết thúc mọi thứ nhanh nhất có thể chứ không phải bị sa lầy vào cái bẫy đang giăng ra của đối phương.
Đến nhịp thứ mười, tốc độ của Sora thưa dần.
Đường kiếm vẫn gọn, nhưng cẳng tay cậu đã bắt đầu run lẩy bẩy vì quá tải. Linh lực gần chạm đáy khiến nhịp độ bứt phá không còn duy trì được sự liền mạch. Thừa cơ, Kirara chớp lấy nó, khoảnh khắc mà cô vẫn luôn chờ đợi, tung một đòn góc hẹp vào Sora, đánh văng cậu xuống nền đất bụi bặm.
Thế trận đảo chiều ngay lập tức. Toàn bộ ưu thế mà Sora chắt chiu từ đầu bỗng chốc tan thành mây khói. Kirara bước tới, thay đổi đấu pháp từ phòng vệ cản phá chuyển sang tấn công trực diện còn Sora thì ngược lại từ kẻ đi săn liền trở thành bia thịt.
Mỗi phát bắn từ Kirara không nhằm kết liễu ngay, mà là sự khẳng định về một khoảng cách không thể san lấp chỉ bằng sự nỗ lực đơn thuần. Sora chỉ còn biết chống đỡ trong vô vọng, lùi dần về phía rìa sân đấu, nơi tiếng reo hò từ khán đài đã thưa dần từ lúc nào.
Kirara tiến lại gần, đôi môi khẽ động từng lời khuyên hàng nhưng Sora không đáp lại. Cậu lẳng lặng găm kiếm xuống nền đất chống người, những đốt ngón tay sưng tấy khẽ động, từng chút một vực dậy sau những đòn công kích dữ dội.
Trong giây phút định đoạt, Sora dồn toàn bộ tàn lực vào một cú đánh tất tay. Tuy nhiên Kirara không phản ứng, mặc cho lưỡi kiếm ấy lao tới. Tiếng thuỷ tinh vỡ vụn khô khốc vang lên, kiếm cương của Sora rốt cuộc đã thành công trong việc đục thủng lớp phòng hộ của cô. Một nỗ lực cuối cùng để bảo vệ chút tôn nghiêm trước khi gục ngã hoàn toàn.
Kirara đứng đó, bất động giữa làn bụi đang dần tản mác. Ánh mắt ghi nhận sự ngoan cường trên bóng hình kiệt quệ của Sora.
Nhưng trận đấu đã đến lúc phải hạ màn.
Cô xoay người, chân trái bước tới tạo thành một trụ vững chãi, cẳng tay duỗi thẳng về phía trước như đang căn chỉnh tâm ngắm, trong khi tay phải kéo ngược về sát mang tai. Một thế tấn hoàn hảo dù thực tế trong tay cô không cầm bất kì cây cung nào. Không khí xung quanh Kirara bắt đầu vặn xoắn, uốn lượn như những sợi tơ ma quái. Từng luồng lân tinh bắt đầu rò rỉ, đặc quánh tụ hội lại nơi đầu ngón tay tạo thành đốm sáng ma mị tựa cõi u minh. Sau đó nó bùng phát dữ dội nhằm thẳng đến Sora.
Kirara giương đòn kết liễu.
***
Sakiko lặng thinh, chăm chú mọi động thái của trận đấu, hô hấp mất tự nhiên đến mức cha cô phải can thiệp mấy lần. Mọi sự tồn tại xung quanh đều bị gạt phăng, chỉ còn tồng đọng hai bóng hình bên dưới và giọng bình luận viên đang tường thuật thoăn thoắt từng nhịp, giúp cô bé kịp thời nắm bắt những chuyển biến quá nhanh mà mắt thường không thể theo kịp.
Hiện tại thắng bại phân định nhưng ít nhất cô bé không phải lo cho tính mạng của Sora. Theo như Sakiko nghe ngóng, mỗi thí sinh đều được trang bị một mề đay phòng hộ kép. Hễ chịu phải công kích chí mạng mà thân chủ không thể phản kháng thì nó sẽ tự động bộc phát toàn bộ linh lực bên trong tạo thành kết giới che chở đồng thời phán xử người đó thua cuộc ngay tại chỗ. Hiện tại Sora hoàn toàn cạn linh lực để duy trì trường lực phòng thủ nên hứng chịu công kích tiếp theo ắt sẽ kích hoạt biện pháp ấy.
Dù đôi chút chóng vánh nhưng trận mở màn này vẫn là một trải nghiệm tuyệt vời đối với Sakiko. Cô bé mơ hồ cảm nhận được toan tính kĩ lưỡng của Kirara cũng như nỗ lực phản kháng bất khuất từ phía Sora. Tim cô bé đập nhanh hơn khi nghĩ đến những trận đấu kế tiếp.
Bỗng, một giọng nam cao vút dội xuống từ hàng ghế phía sau lưng Sakiko, mang theo tông màu khinh khỉnh đặc trưng của những kẻ chưa từng nếm mùi sương gió.
“Sao nhàm thế nhỉ? Cứ tưởng mở màn phải hoành tráng hơn chứ.”
“Công nhận. Diễn biến quá dễ đoán. Bà chị Kirara đó thậm chí còn không mất giọt mồ hôi nào.” Đứa gần đó bồi thêm, lời bình phẩm đầy vẻ thông thái giả tạo khiến người ta phát bực.
“Ừ. Hơi chán.”
Những tiếng xì xào bắt đầu lan rộng, len lỏi giữa đám đông, kéo theo niềm hào hứng ban đầu xẹp dần.
Sakiko đẩy nhẹ gọng kính lên. Mắt vẫn nhìn thẳng xuống sân, hai tay đặt lên đùi, mười đầu ngón tay siết dần vào lớp vải kimono.
Thật thiển cẩn. Đám này không hề nhận ra vẻ mặt bình thản của Kirara không phải là biểu hiện của một chiến thắng dễ dàng mà là minh chứng cho một sự chuẩn bị chu toàn, thể hiện lòng tôn trọng lớn nhất dành cho đối thủ. Nó đồng nghĩa với việc Kirara công nhận Sora là kẻ đáng gờm, rằng chỉ cần một sơ sẩy nhỏ thôi, cô sẽ phải trả giá đắt. Cả hai đã cống hiến hết mình, và Sakiko trân trọng điều ấy.
Cha vỗ nhẹ lên vai cô bé. Sakiko không nhúc nhích, chỉ là môi hơi mím lại. Khoé hàm cứng dần từ lúc nào không hay. Cô bé nghiến răng, xoay người bật dậy định đối chất với đám trẻ nông cạn ấy…
...Thì đám đông im lặng đột ngột, như thể một lưỡi dao vừa cắt đứt dây thanh quản của cả khán đài.
Sakiko khựng người. Một luồng áp lực lạnh toát, đặc sệt và u ám, đập thẳng vào lồng ngực cô tựa như xung lực cao thế. Phổi cô bé co thắt lại, đông cứng ngay giữa một nhịp thở dở dang. Mọi cơ chế hô hấp tự nhiên đều đình trệ, khiến lồng ngực nhỏ bé nghẹn đặc, không kịp xử lý thứ áp suất đang ép chặt lấy xương sườn như gọng kìm vô hình.
Cô bé quay đầu lại.
Mũi tên chói loá đã biến mất. Lớp màng bảo vệ của học viện, thứ vốn dĩ vô hình, giờ đây hiện rõ những đường nứt vỡ chảy dài, run rẩy trước một thứ quyền năng đang trào ra từ bên trong. Không gian xung quanh vặn xoắn lại, ánh sáng bị bẻ cong và nuốt chửng vào một điểm tâm duy nhất.
Bên dưới, Sora vẫn an tọa tại đó.
Nhưng đó không còn là hình bóng kiệt quệ của một kẻ thua cuộc. Từng mảng không khí xung quanh cậu ta gào thét, linh lực không còn cuộn nhẹ như sương mà bùng phát thành những cơn sóng xung kích màu đen kịt, lân quang vỡ nát dưới chân. Gốc rễ của uy áp khủng bố ấy tỏa ra từ chính hạch tâm chủ Sora, biến cậu thành hố đen đang bành trướng khắp mọi ngõ ngách.
Sakiko kinh hãi trong vòng tay che chở của thân sinh, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.