“Heinzel. Dạo này cậu có nghe cái tin đồn ấy không?”
“Hửm?”
“Thì cái chuyện về một cô bé nhỏ xíu xiu, lúc nào cũng vác theo thanh đại kiếm còn cao hơn cả người nó ấy.”
Tôi nín thở, cố gắng rụt người lại để giấu thanh đại kiếm đang dựng bên cạnh vào lòng.
...Khổ nỗi, nó to hơn tôi quá nhiều nên chẳng thể nào che giấu nổi.
“À, có nghe qua rồi. Nhưng cậu thấy chuyện đó có lý không hả? Luchi, ngay cả cậu còn chẳng vác nổi loại đại kiếm đó đâu.”
“Thì đúng là vậy. Nhưng nghe đâu con bé đó còn bị mù nữa.”
“Hừ, xằng bậy. Chắc lại là gã hát rong dở hơi nào đó bịa ra thôi.”
“Nhưng mà này... Nghe bảo nó đến từ phương Đông, tóc đen nhánh còn đôi mắt thì đỏ rực...”
Tôi giật bắn mình, vội nhắm nghiền mắt lại.
Dù thật ra... lúc nào tôi cũng đang nhắm mắt sẵn rồi.
“Thôi đi cha nội! Người mù thì mở mắt làm sao được! Đừng có bàn mấy cái tin vịt đó nữa, lo tìm uỷ thác đi. Mai là sinh nhật con gái tôi rồi.”
“Nhưng mà là thật đấy chứ...”
Hai người đàn ông kết thúc cuộc trò chuyện, rời khỏi bàn và tiến về phía quầy tiếp tân.
Đợi đến khi bóng họ hoàn toàn khuất dạng.
Cộp!
Tôi đập mạnh chiếc cốc xuống bàn.
Cú va chạm khiến những giọt sữa trắng văng tung tóe lên mặt gỗ.
“Á...!”
Tôi lấm lét nhìn quanh rồi vội vàng lau sạch những giọt sữa vừa bắn ra.
Cái cuộc đời hẩm hiu này, ngay cả một ly bia cũng chẳng được nhấp môi...
Tôi thở dài thườn thượt, nốc cạn phần sữa còn lại trong cốc.
“...Nhưng mà nghe qua thì đúng là nực cười thật.”
Đúng là một tin đồn nhảm nhí.
Làm gì có chuyện một đứa con gái chỉ cao vỏn vẹn 145,7cm lại lôi xệch xệch một thanh đại kiếm dài gần 200cm đi khắp nơi cơ chứ?
Chưa kể, lại còn là một người mù chỉ có thể nhìn thấu mọi vật xung quanh nhờ kích hoạt ‘Khí cảm’ khi mang theo đại kiếm?
Rồi còn gì nữa? Mắt màu đỏ á?
Hừ, nực cười. Làm gì có người nào như thế tồn tại trên đời.
Đúng vậy.
Làm sao mà có... được chứ.
“Đi làm thôi...”
Tôi cố định thanh đại kiếm vào hông rồi kéo sụp chiếc mũ áo choàng xuống.
Kế đó, tôi nhảy phóc xuống từ chiếc ghế cao mà đôi chân nãy giờ vẫn lơ lửng không chạm đất, vươn vai một cái thật dài.
“Hự...!”
Rắc…răng rắc…
“A...!”
Thanh đại kiếm treo bên hông đã đâm thủng một lỗ ngay trên sàn gỗ của hiệp hội.
“Th-thôi xong rồi...”
Thông qua Khí cảm, tôi nhìn cái hố dưới chân mà lòng thầm khẩn cầu một điều mà tôi biết rõ là sẽ chẳng bao giờ linh nghiệm.
Làm ơn, cho con cao thêm 5cm nữa đi.
Không, chỉ cần 1cm thôi cũng được, xin hãy cho con cao thêm một chút đi mà!