“Nghe cho kỹ đây. Astal, trong một tuần tới, chỉ đúng một tuần thôi, anh có thể giả làm người yêu của tôi được không?”
Chắc chắn khởi đầu là bằng những lời đường đột như thế.
Bởi lẽ mọi rắc rối này đều bắt nguồn từ lời đề nghị của Victoria, Thánh Nữ của tổ đội Anh hùng, người có nửa thân mình bao phủ bởi những đóa hoa.
“…Tại sao tôi phải làm vậy?”
Tôi nhìn Victoria với vẻ mặt thờ ơ.
Bởi trong suốt một năm hành trình tiêu diệt Ma Vương vừa qua, hai chúng tôi giống bạn bè, hay đúng hơn là oan gia ngõ hẹp, chứ chẳng phải người tình.
“Vì những người khác đều đã có đôi có cặp cả rồi.”
“Thế nên tôi mới hỏi, tại sao tôi lại phải cất công đóng giả làm người yêu của cô chứ. Ngoài tôi ra thì đàn ông đầy rẫy ngoài đường kia kìa.”
Thật không thể hiểu nổi. Tại sao vị Thánh Nữ thường ngày luôn hằm hè với tôi lại đột nhiên đưa ra lời đề nghị này chứ.
Cảm thấy căng thẳng, tôi đưa điếu thuốc lên miệng, nhưng Victoria đã dùng kỳ tích để ngăn lại.
“Trả lời tôi ngay đi. Anh có làm hay không?”
Điếu thuốc làm từ lá ma lực lập tức biến thành một bông hoa và không thể hút được nữa.
Victoria cắn môi dưới, để lộ vẻ mặt khó chịu. Cô ấy vốn dĩ rất ghét việc tôi uống rượu và hút thuốc.
“Nếu tôi đồng ý, cô sẽ cho tôi biết lý do chứ?”
Tôi khoanh tay đáp lại. Bởi lẽ hiếm khi một người luôn nghiêm túc trong mọi việc như cô ấy lại đi nhờ vả tôi thế này.
“…Anh cũng biết trong số Tứ Đại Thiên Vương mà chúng ta phải đối mặt, có một kẻ thù hùng mạnh tên là Nữ hoàng Succubus mà.”
Victoria khẽ mấp máy môi và bắt đầu kể.
“Phải rồi. Cô vừa chạm mặt ả ta đã hét lên rồi ngất xỉu...”
Mộng ma thao túng giấc mơ của con người. Trong số đó, kẻ được coi là mạnh nhất - Nữ hoàng Succubus - đã từng liên tục nhắm vào mỗi mình Thánh Nữ Victoria.
Khi đó, Victoria đã sốc đến mức không thể chợp mắt suốt mấy ngày liền.
“…Mạn phép cho tôi được nói, nhưng anh Astal đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi.”
“Cái gì? Đừng có đùa. Chẳng phải cô bảo tuyệt đối ghét loại đàn ông như tôi sao?”
“Vâng, thật sự rất ghét. Sau khi biết được sự thật, tôi đã muốn nôn thốc nôn tháo hết mọi thứ trong bụng ra. Chắc hẳn Nữ hoàng Succubus đã lợi dụng điểm tôi ghét anh.”
Victoria thè lưỡi ra và làm bộ buồn nôn. Ánh mắt khinh bỉ như đang nhìn thứ gì đó còn thua cả sâu bọ khiến lòng tự trọng của tôi suýt chút nữa thì bị tổn thương.
“Đúng là một cơn ác mộng kinh hoàng... Khi thấy một gã đàn ông như anh cầu hôn tôi.”
“Thế thì liên quan gì đến việc đóng giả làm người yêu?”
“Chẳng phải nếu tôi trải nghiệm việc làm người yêu với anh từ trước, tôi sẽ có thể thoát khỏi ảo mộng của Succubus sao?”
Victoria nói rằng cô không thể tỉnh lại khỏi ảo mộng vì sự ngờ vực. Đó là điều xảy ra khi có quá nhiều gã đàn ông đơn phương cô.
Tôi gật đầu trước lời của Victoria.
“Vốn dĩ cách để tỉnh giấc chính là nhận ra sự khác biệt với thực tế mà.”
Nói luôn là Thánh Nữ Victoria cũng từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Bởi cô ấy là một người phụ nữ xinh đẹp đến mức chỉ cần bước đi thôi cũng khiến mọi đàn ông xung quanh phải ngoái nhìn.
Vẻ ngoài được truyền tụng là do chính tay Thiên Thần điêu khắc, thân hình khiến ngay cả kẻ vô thần cũng phải thốt lên rằng đức tin đang tràn trề; cô ấy quyến rũ đến mức khiến bất cứ ai cũng phải rơi vào phiền não, nhưng—
‘Vừa nghe Victoria nói rằng cô ấy thực sự thích tôi, tôi đã nhận ra ngay đó là giả và tỉnh mộng luôn...’
Tính cách thực sự của Victoria là một người phụ nữ vô cùng khó chiều và phiền phức.
Không phải cô ấy cứ dăm ba lần một ngày lại rủ tôi cầu nguyện cho Thiên Thần, rồi khi tôi gác đêm lại lén lút tiến tới hỏi xem tôi có cần người bầu bạn không sao.
Những lúc cô ấy cấm tiệt rượu chè và thuốc lá tôi yêu thích với lý do không tốt cho sức khỏe, tôi đã thực sự muốn túm cổ áo cô ấy mà cãi nhau một trận.
“Thực sự chỉ có cách này thôi sao? Chẳng phải cứ hẹn hò với ai đó không phải tôi là giải quyết được vấn đề à? Dưới trướng Giáo hội còn đầy Thánh kỵ sĩ đấy thôi.”
Trở thành người yêu với một Victoria như thế, dù chỉ là giả vờ thôi tôi cũng thấy ghét.
Tôi lén lút nhịp chân dưới gầm bàn, trong đầu thầm tính toán thiệt hơn.
1. Nếu mình giả vờ hẹn hò với Victoria, thì những ký ức bạn bè từ trước đến nay sẽ ra sao?
2. Thành thật mà nói, dù nhìn khách quan hay chủ quan thì Victoria vẫn là một mỹ nhân. Mình cũng chẳng thiệt thòi gì.
3. Nhưng tính cách thì quá quắt vô cùng. Đến mức ngoài mình ra chắc chẳng ai chịu nổi cô ta.
─ 4. Liệu mình có thể vì tình bạn, tình nghĩa bấy lâu nay và cả tấm lòng bao dung cho cái đứa khốn khiếp này mà làm người yêu hờ của cô ta không?
“Tôi thì thà chết chứ chẳng muốn làm người yêu của cô đâu.”
Câu trả lời của tôi là Không.
Thế nên tôi đã từ chối lời đề nghị của Victoria và bảo cô ấy đi mà tìm người khác, nhưng...
“Thế lại càng không được. Bởi lẽ đám Thánh kỵ sĩ ở Giáo hội bây giờ toàn là lũ đàn ông đang động đực, tìm mọi cách để lấy lòng tôi thôi.”
Victoria lắc đầu, đôi mày nhíu lại chặt hơn lúc nãy. Cũng phải, tôi từng nghe phong phanh rằng kể từ khi cô ấy trở thành Thánh Nữ, số lượng đàn ông nộp đơn làm Thánh kỵ sĩ đã tăng gấp bốn lần.
“Cũng đúng, nếu đám Thánh kỵ sĩ mà biết tính nết thật của cô thì chắc tụi nó cắn lưỡi tự tử hết quá.”
Tôi nhìn mặt Victoria rồi làm động tác cứa cổ. Bởi cô ta vốn là một kẻ đáng gờm, chuyên cầm búa đi đập nát đầu lũ Ma tộc mà.
“Anh Astal, anh có biết tính cách của anh còn quá quắt hơn không?”
“…Làm gì có chuyện đó chứ. Thưa Thánh Nữ.”
Tôi che giấu đôi bàn tay đang siết chặt, cố gắng giữ nụ cười trên môi.
‘Thật lòng mà nói, nếu không phải vì cái tính nết và cách ăn nói đó thì tôi đã ngỏ lời hẹn hò ngay rồi, nhưng...’
Dù có thế nào đi nữa, tôi vẫn ghét việc phải làm người yêu hờ của cô ta. Nhìn xem, ngay cả lúc này, vì không muốn tôi uống dù chỉ một ngụm rượu mà cô ta đã giật phắt cái ly rồi uống cạn sạch kia kìa.
Ráng nhịn thêm chút nữa đi, việc cô ta bướng bỉnh thế này chắc cũng chỉ nhất thời thôi.
Dù đã để sổng Nữ hoàng Succubus vì Thánh Nữ Victoria ngất xỉu, nhưng lần sau gặp lại tôi chỉ việc kết liễu ả là xong.
“Phù, Astaaal...”
Lúc đó, Victoria vừa xoay xoay ngón tay trên mặt bàn vừa thốt ra giọng nũng nịu. Đó là kiểu làm nũng mà người khác nhìn vào hẳn sẽ khen là dễ thương.
Một người phụ nữ quyến rũ đang thở dốc, chỉnh lại bộ thánh phục như một cách ngầm ra hiệu rằng nơi này thật nóng bức.
"Vâng, thưa Thánh Nữ-ườ."
But I wasn't one to be fooled here.
Tôi lập tức niệm ma pháp giữ nhiệt độ lạnh lên người Victoria, chặn đứng màn làm nũng lộ liễu của cô ta.
“Á, lạnh quá! Quả nhiên loại đàn ông như anh...!”
“Vì không thể làm ngơ trước cái nóng của Thánh Nữ, nên Astal, gã ma pháp sư hèn mọn này, đã sử dụng ma pháp.”
Không được để bị sập bẫy.
Trước đây, tôi từng bế Victoria đang say xỉn về giường, thế mà cô ta cứ đem chuyện đó ra trêu chọc mãi: ‘Anh Astal đúng là đồ yếu sinh lý mà. Tôi biết ngay mà.’
Nếu tôi mà động vào thật thì chắc đã bị tống giam vào Giáo hội rồi. Với cái tội danh là con chó động đực dám làm nhục Thánh Nữ.
“Astal, tôi... không có sức hút sao?”
Thế rồi, Victoria, người trông có vẻ đã hơi ngà ngà say, đột nhiên cất lời với giọng điệu dịu dàng.
Sức hút thì chắc chắn là có. Khuôn mặt xinh đẹp, tính tình tuy hay gắt gỏng nhưng cũng không phải kẻ xấu xa hoàn toàn.
Thậm chí trong quá khứ, cô ấy còn từng vừa khóc vừa cầu nguyện cho những người mất đi gia đình nơi chiến trường.
“Ai bảo cô không có sức hút nào?”
Chỉ là cái miệng hơi độc địa và tính cách có chút vặn vẹo thôi.
“Là anh đấy. Dù tôi có nói là ghét anh đi nữa, thì chẳng phải anh nói năng quá phũ phàng sao?”
Victoria nói với giọng như sắp khóc. Vì ảo mộng của Succubus tùy thuộc vào kẻ sử dụng, nên chúng có thể bắt người ta lặp đi lặp lại những cơn ác mộng kinh hoàng.
“Victoria, tôi biết thừa là cô chưa say. Vì cô mà tôi đã phải ngồi nhìn người khác uống rượu bao nhiêu lần rồi, tửu lượng của cô đâu có thấp thế này.”
“…….”
Nấc,
Rốt cuộc cô ấy đã bị Nữ hoàng Succubus hành hạ đến mức nào chứ. Cô ấy giật mình rồi nấc lên một tiếng.
Dù tuyệt đối không phải hạng người sẽ để lộ vẻ yếu đuối như thế này, nhưng Victoria vẫn cố giả vờ say để thuyết phục tôi.
“Vậy, điều kiện và thời hạn cụ thể là gì? Mấy chuyện này phải làm cho rõ ràng chứ.”
Tôi thở dài thườn thượt, đưa cho Victoria tờ giấy da và cây bút được tạo ra bằng ma pháp. Những món đồ lơ lửng giữa không trung thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
“…Hả? Hả? Thật sao? Tôi cứ ngỡ anh sẽ bảo tôi hãy dùng tinh thần mà chịu đựng chứ.”
Victoria nhìn tôi, há hốc mồm hai lần như không thể tin nổi. Ánh mắt cô ấy lộ rõ vẻ ngạc nhiên vì chính mình cũng không ngờ chiêu này lại có tác dụng.
“Mau định ra điều kiện đi. Nếu rốt cuộc cô lại ngất xỉu như lần trước thì lấy ai cứu những đồng đội bị thương hả.”
Nhìn Victoria, tôi chỉ muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nếu không phải tại Nữ hoàng Succubus thì tôi đã chẳng dính vào chuyện phiền phức này.
“Điều kiện đầu tiên, bản khế ước này chỉ kéo dài đúng một tuần... À không. Một tuần thì hơi ngắn, cứ để một tháng đi. Một tháng thì cũng dễ bề ăn nói với người khác hơn.”
Tôi nhanh chóng viết những điều khoản đã tính toán lúc nãy vào tờ giấy da. Bởi lẽ chỉ vỏn vẹn một tuần thì khó mà nhận ra được sự khác biệt giữa thực tại và giấc mơ.
“Tại sao lại dễ bề ăn nói?”
“Vì một tháng là khoảng thời gian mà các cặp đôi yêu nhau rồi chia tay nhiều nhất. Cô chưa từng hẹn hò bao giờ thật đấy à?”
“Chẳng phải anh cũng chưa từng yêu đương sao.”
“…Câm đi.”
Tôi cứng họng trước lời mỉa mai của Victoria. Chẳng biết từ lúc nào, cô ấy đã tiến lại gần đến mức hơi thở của hai người như chạm vào nhau.
“Thứ hai, sau khi thời hạn khế ước kết thúc, chúng ta sẽ quay lại làm bạn bè như cũ.”
“D-dĩ nhiên là vậy rồi. Anh nói thế là vì sợ sẽ lỡ đem lòng yêu tôi thật đấy à?”
Victoria hơi lắp bắp. Đây là lần đầu tôi thấy cô ấy bối rối như vậy, có lẽ vì lần đầu tiên hẹn hò theo hợp đồng nên cô ấy đang run.
“Dĩ nhiên là không. Nếu mà xem cô là phụ nữ, chắc tôi sẽ muốn dùng ma pháp thiêu cháy đôi mắt mình ngay lập tức mất.”
“…….”
Thật ra, thay vì là một người phụ nữ, cô ấy đem lại cảm giác giống như một đứa em gái hàng xóm hay chửi thề mà tôi từng quen biết.
Một cảm giác kiểu như vừa trẻ con, vừa miệng lưỡi bỗ bã, hay gắt gỏng hơn bất kỳ ai nhưng lại chẳng thể nào ghét bỏ cho được.
"Thứ ba, không được chạm vào cơ thể đối phương nếu không có sự cho phép. Hiểu chưa, Victoria?"
"Tôi hiểu rồi."
Ực, Thánh nữ vừa nuốt nước bọt vừa nhìn chằm chằm vào tờ giấy da mà tôi đang viết.
"Cuối cùng, sự thật về việc chúng ta hẹn hò hợp đồng sẽ là bí mật của riêng hai chúng ta..."
"Cứ nói với người ngoài là chúng ta đang hẹn hò, rồi sau này bảo đã chia tay và quay lại làm bạn đi. Dù sao thì đó cũng là cách gọn gàng nhất."
"Được thôi. Vậy cứ chốt như thế nhé?"
Chỉ những lúc thế này đầu óc cô ấy mới hoạt động nhanh nhạy. Nhìn Victoria đã nói trước cả những điều tôi định nói, tôi khẽ mỉm cười.
Đúng là người đồng đội đã cùng vào sinh ra tử. Giữa hai chúng tôi đã hình thành một sự tin tưởng đến mức tôi có thể phó mặc tấm lưng cho cô ấy, và nếu là cô ấy, tôi thậm chí có thể nhờ vả cả những chuyện về quê hương mình.
"Vậy thì, từ giờ chúng ta sẽ..."
Chúng tôi cùng viết tên nhau lên tờ giấy da, tạo thêm một bản hợp đồng nữa rồi chia nhau mỗi người giữ một bản.
"Hẹn hò. Chỉ trong đúng một tháng thôi. Để rèn luyện khả năng miễn nhiễm trước đòn tấn công của Nữ hoàng Succubus."
Vào khoảnh khắc đó, tôi và Victoria trao nhau ánh nhìn mà chẳng ai biết ai là người bắt đầu trước.
"Vậy thì tôi, có thể thử nắm tay anh một lần được không? Tôi đã luôn muốn thử cảm giác nắm tay đàn ông một lần xem sao."
"Thì cũng được thôi, nhưng cô vã đàn ông đến thế à?"
"...Tuyệt đối không phải đâu."
Ngay khi nhận được sự cho phép, Victoria liền đan những ngón tay của mình vào ngón tay tôi, quấn quýt lấy như một con rắn.
Nụ cười khẽ cùng khóe môi hơi nhếch lên, không rõ là do lo lắng hay gì, nhưng chúng đủ để khiến người ta phải nảy sinh ảo giác.
"Tay anh lạnh thật đấy. Anh có biết không? Có lời đồn rằng những người có bàn tay lạnh thường mang một trái tim ấm áp."
"Cũng đúng đấy. Vì cô vốn là một người rất ấm áp mà."
"Cái đó... anh đang chửi khéo tôi đấy à?"
Trong khoảnh khắc, tim tôi suýt chút nữa đã đập lỗi nhịp.
Chắc chắn Victoria cũng nghĩ rằng cái gọi là hẹn hò hợp đồng này chỉ là một trò đùa nhất thời mà thôi.
* * *
Đáng lẽ mọi chuyện phải là như thế.
"Sao anh lại nhìn tôi chằm chằm như thế?"
- Cuối cùng cũng thành công rồi! Từ giờ mình sẽ lấy cái cớ này để khiến anh ấy phải nhìn mình như một người phụ nữ thực thụ...!
Kể từ sau khi ký kết bản hợp đồng đó, tôi đột nhiên bắt đầu nghe thấy tiếng lòng của Victoria.