Chương 1: Thế giới diệt vong
"Chết tiệt."
Một người đàn ông buông lời chửi thề.
Đó là tình cảnh khiến người ta không thể không văng tục.
Trên cơ thể hắn, những vệt ấn ký nguyền rủa lấm lem xuất hiện ở khắp nơi.
Con mắt phải của hắn đã hỏng từ lâu do lời nguyền ấy.
Thêm vào đó, nửa thân người hắn gần như mất hết cảm giác.
Tên của hắn là Crash Valheim.
Người đàn ông từng bị gọi là nỗi nhục nhã của gia tộc Valheim.
'Nhục nhã cái quái gì chứ.'
Thế nhưng, danh xưng nhục nhã ấy cũng đã là chuyện của quá khứ rồi.
Vì hắn là một trong những thành viên thuộc Thế hệ Thương Không, những người đã chiến đấu chống lại sự diệt vong mang tên Thế giới xâm thực.
Hắn cũng từng nhận được sự công nhận đáng kể từ chính gia tộc vẫn luôn coi hắn là kẻ vô dụng.
Chính vì khao khát được công nhận mà hắn đã vùng vẫy một cách tuyệt vọng hơn cả.
Thế nhưng, kết quả thật thê thảm.
Trước mắt hắn, những cơn mưa thiên thạch trút xuống và thế giới đang dần bị hủy diệt.
Thứ tà ác kinh khủng nhất đã lớn mạnh đến mức không thể kiểm soát và nuốt chửng vạn vật.
Crash nhìn sự diệt vong ấy một cách hư vô.
Rồi ngay sau đó, hắn quay sang nhìn kẻ đang đứng cạnh mình.
"Giờ thì... khụ... định tính sao đây..."
Giọng của Crash không thể phát ra trọn vẹn vì lời nguyền.
Thế nhưng, sự trách móc chứa đựng trong đó thì cảm nhận rõ mồn một.
"Định tính sao đây sao."
Ngay lúc đó, người đàn ông với mái tóc bạch kim rực rỡ như ánh mặt trời ngẩng đầu lên.
Dẫu cho thế giới đang diệt vong, gương mặt ưu tư của hắn vẫn đẹp trai đến mức khiến người ta nghĩ đó là một sự bất công.
Arthur Gramalte, người được gọi là Anh hùng vương, cá nhân kiệt xuất nhất trong Thế hệ Thương Không.
Cái kết của vị Anh hùng vương mà đế quốc tự hào thực sự nực cười.
Bởi vì xung quanh hắn, ba người phụ nữ đang vây lấy, mỗi người một cách để an ủi hắn.
Đó không phải Anh hùng vương, mà là Harem vương thì đúng hơn.
"Thế giới đã diệt vong rồi. Thế là hết."
Arthur trả lời vô cùng bình thản.
Dù cho trên chặng đường đến đây, vô số người đã chết để mở đường cho hắn, vậy mà hắn vẫn dùng tông giọng đó.
Như thể, sự diệt vong chẳng hề liên quan gì đến bản thân hắn vậy.
"Mày chỉ nói được thế thôi sao? Khụ, tao tin tưởng mỗi mình mày, vậy mà đã có bao nhiêu người...!"
"Crash, câm miệng đi! Arthur cũng đã cố gắng hết sức rồi!"
Ngay khoảnh khắc đó, người phụ nữ với mái tóc màu đại dương hét lên.
Crash cau mày thật chặt.
Tên của nàng là Sigrin Epania.
Hoàng nữ thứ ba của đế quốc Epania và cũng là người đã đưa Arthur lên vị trí ứng cử viên hoàng đế của Epania.
Vị hoàng nữ đã mù quáng đắm chìm vào Arthur.
Nhưng về kiếm thuật, nàng là một cao thủ thực thụ, đủ sức so tài với cả Arthur.
"Chết tiệt, khụ khụ! Sigrin-nim, ta đã phải vất vả lắm mới giúp cô mở được đôi mắt, dù trước đó cô cứ gào khóc rằng mình không nhìn thấy một bên mắt còn gì. Câm miệng? Cô dám nói thế với ta sao?"
Khác với mọi khi, Crash buông những lời lẽ sắc bén.
Ngay lập tức, Sigrin nhìn Crash bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
"Ngươi dám dùng lời lẽ đó trước mặt Sigrin này sao? Ngươi không sợ hậu họa ư?"
"Hậu họa? Hậu họa cơ à!"
Crash thổ huyết ra từ miệng, rồi giơ cả hai tay lên trời.
"Thế giới diệt vong rồi mà còn hậu họa cái nỗi gì! Đồ khốn nạn! Gia tộc Epania từng trân trọng cô đã sớm... khụ, khặc, tiêu tùng từ lâu rồi!"
Sigrin nghe thấy những lời đó liền mở to hai mắt.
Trong mắt nàng, nước mắt dâng trào đầy ắp.
Nhưng nhìn thấy bộ dạng đó, Crash Valheim lại lộ ra vẻ mặt đầy khinh miệt.
Cô ta vốn ỷ mình là hoàng tộc nên đối xử tệ bạc với tất cả mọi người, ngoại trừ Arthur.
Trong số đó, Crash Valheim đặc biệt không được coi trọng.
Lý do chính là vì Crash Valheim thuộc gia tộc có thế lực lớn nhất tại vương quốc Staron.
“A, từ thời còn ở học viện đã làm đủ trò điên khùng rồi!”
Mối nghiệt duyên cay đắng với cô ta bắt đầu từ thời còn ở học viện Raelen.
Sigrin Epania, người nhận được mọi kỳ vọng của mọi người nhờ tài năng kiếm thuật bẩm sinh.
Đối lập với điều đó, dù là cậu con trai út của gia tộc Valheim mà vương quốc Staron tự hào,
Crash Valheim lại là kẻ chẳng được tích sự gì, một tên vô dụng.
Nếu chỉ bị so sánh không thôi thì cậu đã chẳng bận tâm.
Nhưng Sigrin Epania lại là thủ lĩnh của phe Đế quốc trong học viện.
Chính vì vậy, để chà đạp phe Vương quốc, cô ta đã kiên trì gây khó dễ cho Crash Valheim.
Nhờ đó, Crash Valheim không chỉ bị phe Đế quốc coi thường.
Mà còn bị chính phe Vương quốc cô lập, gọi cậu là nỗi nhục nhã.
Những lời nói cho rằng cậu là nỗi ô nhục của vương quốc, không chỉ riêng gì gia tộc, giờ đã nghe đến mức chai sạn cả tai.
Dẫu vậy, Crash Valheim vẫn nhẫn nhịn.
Vì cậu đúng là một kẻ vô dụng không có tài cán gì.
Và cô ta là người cần thiết cho Thế hệ Thương Không, những người sẽ cứu lấy thế giới này.
“Mất đi con mắt nên mới giở chứng với ta chứ gì!”
Nhưng mọi chuyện cũng đến lúc kết thúc.
Thế giới đã diệt vong, Đế quốc tan biến vì sự xâm thực của thế giới, và Vương quốc cũng vậy.
Vì thế, Crash Valheim dùng giọng đầy căm hận mà ấn mạnh tay lên con mắt phải của mình.
Nếu biết trước thế này, cậu đã chẳng đánh cắp lời nguyền trên mắt của người đàn bà điên đó.
“Một tên rác rưởi chỉ biết mỗi việc trộm cắp!”
Nghe vậy, Sigrin Epania cũng nổi điên.
Cô ta rút ra thanh kiếm Bạch Tuyến có tên gọi là Răng Bạch Long.
Luồng hàn khí tỏa ra từ đó như muốn đóng băng Crash Valheim ngay lập tức.
Nhưng Crash Valheim chỉ khịt mũi cười khẩy.
Rác rưởi chỉ biết trộm cắp sao.
“Phải, hộc hộc, đúng như lời cô nói đấy.”
Crash Valheim ghét năng lực của chính mình.
Đúng như cô ta nói, cậu chẳng thể làm gì ngoài việc trộm cắp.
[ Kỹ năng · Black Hood ]
Đánh cắp thứ mà đối tượng sở hữu.
*Điều kiện
1. Giá trị của thứ mà đối tượng sở hữu sẽ do đối tượng quyết định.
2. Điều kiện đánh cắp sẽ được xác định tùy theo giá trị mà đối tượng phán đoán.
Đó là kỹ năng được vị thần ký kết ban cho, một năng lực đúng nghĩa đen là chỉ biết trộm cắp.
Một năng lực kỳ lạ, đối tượng càng coi trọng thứ gì thì việc đánh cắp nó càng khó khăn.
Tuy nhiên, năng lực này chỉ có duy nhất một ưu điểm.
‘Ngay cả lời nguyền phát sinh từ sự xâm thực của thế giới cũng có thể đánh cắp được.’
Đánh cắp những lời nguyền mà ngay cả những thuật sĩ giải nguyền giỏi nhất thế giới cũng không thể hóa giải.
Vì ưu điểm to lớn này, Crash Valheim đã đồng hành cùng Thế hệ Thương Không.
Kết quả là số lượng lời nguyền tích tụ trên cơ thể cậu lên đến con số ba chữ số.
Trong đó, có một lời nguyền khiến cậu không thể chết vì nguyền rủa nhưng cũng không thể chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, đó là lý do vì sao đến tận bây giờ cậu vẫn còn sống.
Đó là con số mà dù có chết sớm hơn cũng chẳng có gì lạ.
‘Cứ ngỡ không bao lâu nữa sẽ đạt đến con số bốn chữ số.’
Đáng tiếc thay, thế giới đã diệt vong trước khi cậu kịp đạt được điều đó.
Dù sao thì, tất cả lời nguyền trên cơ thể Crash Valheim đều là thứ đánh cắp từ Thế hệ Thương Không.
Lời nguyền mang tên Thống trị nỗi sợ hãi của Arthur Gramalte.
Lời nguyền mang tên Màn che của Sigrin.
Lời nguyền mang tên Ác ý của Thánh nữ.
Lời nguyền mang tên Cội nguồn tội ác của Viêm Đế, vân vân và vân vân.
Cho đến cả những lời nguyền của những kẻ đã chết, tất cả đều được Crash gánh vác.
Lời nguyền là thứ vô giá trị nhất đối với đối tượng bị ám.
Chính vì vậy, chiếc Black Hood của Crash mới có thể phát huy hiệu quả cao nhất.
“Nhưng mà, nếu không có tao thì lũ bây còn chẳng đến được đây……”
Một bên mắt của Crash co giật liên hồi vì phẫn nộ.
“Không đúng sao? Khụ, Abella.”
Nơi hắn nhìn về phía chính là người phụ nữ vẫn luôn khóc lóc trong lòng Arthur từ nãy đến giờ.
Cô ta sở hữu thân hình nhỏ bé, trên tay nắm chặt chiếc quyền trượng khắc những vì sao.
Phù thủy đỏ Abella, nhân tài kiệt xuất nhất của Ma tháp và cũng là người thuộc thế hệ Thương Không.
Cô ta cũng là đồng đội đã cùng đi đến đây với Arthur.
“Arthur-nim, Arthur-nim, phải làm sao bây giờ.”
Thế nhưng, cô ta thậm chí còn chẳng buồn lắng nghe.
Kể từ sau khi thế giới diệt vong, việc duy nhất cô ta làm là bám lấy Arthur rồi òa khóc nức nở.
'Phải rồi, vốn dĩ cô ta là vậy mà.'
Vốn dĩ cô ta là loại đàn bà không bao giờ thèm nghe lời người khác, chỉ biết phớt lờ họ.
Khi mình thấy đau đớn đến mức như bị xé xác vì những lời nguyền và đến Ma tháp để xin thuốc giảm đau.
Cô ta đã chặn cửa không cho mình vào, đến mức đó cơ mà.
Dĩ nhiên, không phải chỉ có mỗi chuyện đó là mình phải chịu nhục nhã.
Từ lúc đó, mình đã chẳng còn chút tình cảm nào với cô ta nữa.
“Nghe bảo vì lời nguyền mất giọng nên không dùng được ma pháp. Khụ, khụ, thế mà gào khóc thì vẫn giỏi nhỉ.”
Vậy mà vẫn cứ mặt dày đòi mình cướp lấy lời nguyền, thật là đáng khinh bỉ.
Ngay lúc này, cổ họng mình vẫn thấy đau như bị sắt cào, và chính vì lời nguyền của cô ta mà mình cứ phải ho sặc sụa.
“Thôi nói mấy lời rẻ rúng đó đi.”
Ngay lúc đó, một giọng nói khác vang lên.
Người phụ nữ đang lặng lẽ đứng sau lưng Arthur.
Cô ta là Mary Diana, ngọn thương của đế quốc Epania và là kỵ sĩ mạnh nhất bảo vệ Sigrin.
Một người phụ nữ quyến rũ với mái tóc đen nhánh cùng vóc dáng nóng bỏng hợp với chiều cao vượt trội.
Thế nhưng, đối với Crash thì cô ta chẳng là cái tháo gì cả.
Bởi vì phần lớn những lời nguyền mà hắn đang mang đều là phần của người phụ nữ đần độn này.
Ngọn thương mạnh nhất cái nỗi gì.
Vì lòng tự trọng cao quá mức mà đối mặt với sự Xâm thực thế giới đáng lẽ phải rút lui ngay, vậy mà vẫn cứ đâm đầu vào rồi rước lời nguyền về, thật kinh tởm làm sao.
“Rẻ rúng? Đùa à, nhớ không hả, cái đứa bị nguyền 'nói ra tất cả những gì trong lòng' vì sợ bị phát hiện tình cảm dành cho Arthur, rồi cứ nằng nặc đòi tao phải cướp lấy nó đi?”
Đã vậy, ngày hôm sau khi lời nguyền được giải.
Nhìn thấy cảnh cô ta cùng Arthur đi vào chung một phòng, thật không thể tin nổi.
Nhờ đó mà buổi hẹn hò đầu tiên mình đã lên lịch vào ngày hôm đó cũng đổ bể.
Giờ thì hẹn hò hay gì gì nữa cũng chẳng còn nghĩa lý gì vì ai cũng chết cả rồi.
“Anh chỉ mở miệng ra là nói được mấy lời như thế thôi sao.”
“Không nói thì sao! Khụ khụ, lời nguyền của cô vẫn còn sót lại một phần đấy!”
Nếu những lời nguyền không tự triệt tiêu lẫn nhau, thì chẳng biết mình sẽ thốt ra những lời gì ngay lúc này nữa.
“Giá mà. Giá mà cô cứu lấy cái thế giới này đi thì tốt biết mấy.”
Crash trút hơi thở nặng nề như thể đã buông bỏ tất cả rồi quay lại nhìn Arthur.
Vấn đề lớn nhất chính là Arthur, tên này.
Arthur, kẻ chưa từng phụ sự kỳ vọng của hắn lấy một lần.
Vì anh ta lúc nào cũng biết trước tương lai, làm cái gì cũng trơn tru như thể mọi thứ đều nằm trong tầm tay.
Thế mà cuối cùng lại cuống cuồng lên rồi sụp đổ như thế này đây.
Vậy mà, Crash vẫn luôn sát cánh bên Arthur.
Lũ người xung quanh Arthur, tất cả bọn chúng đều là lũ ngu đần.
Nhưng Arthur là người ít nhất đã từng nói rằng cậu ấy cần mình.
Dĩ nhiên, Arthur cũng chẳng hề ngăn cản những kẻ hành xử quá khích với Crash.
Lý do Crash vẫn ở lại bên cạnh Thế hệ Tinh Không trong tình cảnh tơi tả thế này là vì cậu nghĩ bản thân mình cũng có ích.
“Chẳng phải ngươi là kẻ có thể làm được sao.”
Crash nhớ lại lời Arthur đã thốt ra khi nhìn thế giới đang lụi tàn.
「Kết thúc rồi.」
Cứ như thể một vở kịch nào đó vừa hạ màn.
Lời nói dửng dưng đó của hắn đã biến mọi nỗ lực mà Crash thực hiện bấy lâu nay trở thành hư không.
“Phải, nhưng rốt cuộc thì lần này cũng đã thất bại.”
Trong lúc đó, Arthur đã gượng dậy.
Dưới ngực hắn, những giọt máu đỏ thẫm đang nhỏ tong tỏng xuống sàn.
Đó cũng là lý do vì sao Abella cứ bám lấy hắn mà khóc không ngừng.
Bởi vì Arthur đang dần chết đi.
Vì xét cho cùng, hắn cũng chẳng thể ngăn cản sự diệt vong của thế giới.
“Lần, này?”
Thế nhưng, Crash vừa nhai lại lời Arthur vừa lộ vẻ nghi hoặc.
Bởi vì phản ứng đó như thể hắn đã từng trải qua tình huống này một lần rồi vậy.
“Đừng lo lắng. Dù sao thì lần này đã khác. Vì ta đã có được lá bài mang tên Kế thừa ký ức.”
Biểu cảm của ba người phụ nữ đang nhìn hắn chợt thay đổi.
Vẻ mặt đó trông như thể họ đã có một lời hứa hẹn nào đó với hắn từ rất lâu rồi.
Nhìn cảnh tượng kỳ lạ đó, Crash từ từ nhíu mày.
“Arthur, ngươi đang nói cái quái gì vậy? Chẳng lẽ hiện tại chỉ có mình ta là không hiểu gì sao?”
“Crash, đây không phải lần đầu tiên ta trải qua sự diệt vong. Thế giới này đã diệt vong không biết bao nhiêu lần rồi.”
Lời nói điềm tĩnh của Arthur chỉ càng khiến Crash thêm hỗn loạn.
Diệt vong bao nhiêu lần là cái quái gì chứ.
Phải chăng Arthur đã phát điên ở những giây phút cuối cùng?
“Nhưng không sao cả. Vì ta chỉ cần quay trở lại là được.”
“Đó, đó là cái quái gì! Arthur! Sigrin, Abella, Mary, bọn họ có biết gì đúng không!”
Mặc cho tiếng hét của Crash, ba người họ chỉ nhìn chằm chằm vào mỗi mình Arthur.
Như thể trên đời này chỉ có mỗi mình Arthur mà thôi.
“Đã đến nước này rồi thì ta sẽ kể cho ngươi nghe.”
Ngay lúc đó, cuối cùng Arthur cũng đưa ra câu trả lời.
“Hồi quy.”
Hồi quy?
Một bên mắt của Crash rung lên dữ dội.
Bởi vì từ ngữ chỉ xuất hiện trong những câu chuyện kể lại đang thốt ra từ miệng Arthur.
Hơn nữa, có vẻ ba người còn lại đã biết rõ sự thật về việc hắn hồi quy.
“Hồi, quy?”
Cùng với đó, Crash cảm nhận được cảm giác như mọi mảnh ghép đang khớp lại với nhau.
Bởi vì tất cả những hành động mà Arthur từng làm, như thể hắn biết trước tương lai, giờ đây đều đã được thấu hiểu.
Đôi mắt của Arthur rất chân thành.
Hắn thực sự đang hồi quy.
“Và ở lượt này, ta đã có được Kế thừa ký ức. Nếu có Kế thừa ký ức này, thì ký ức của Sigrin, Abella và Mary cũng có thể chuyển tiếp đến thời điểm ta hồi quy.”
“Vậy ra, ngươi định hồi quy để bắt đầu lại từ đầu sao?”
Nếu sự diệt vong không thể ngăn chặn bằng sức một mình, thì chỉ cần đưa những người khác cùng hồi quy để ngăn chặn là được.
Nhận ra sự thật đó, một con mắt của Crash bắt đầu mở to hết cỡ.
Nếu là chuyện đó thì có lẽ thực sự có thể ngăn chặn sự diệt vong.
Dù lượt này đã thất bại, nhưng nếu có sự đồng hành của ba người kia, những kẻ dù nhân cách méo mó nhưng thực lực lại rất đáng nể, thì khả năng thành công chắc chắn sẽ cao hơn rất nhiều.
Trong phút chốc, ánh sáng bắt đầu xuất hiện.
Ánh sáng của thế giới vốn đã trở nên mịt mù vì diệt vong.
“Được rồi, ta sẽ bắt đầu lại cùng với mọi người.”
Thế rồi, đột nhiên nghe thấy từ “mọi người”, Crash ngẩng đầu lên.
Ba người ở bên cạnh hắn từ sớm đã biết rõ sự thật này rồi.
Nhưng còn bản thân hắn thì sao?
Người đã cố chấp sống sót giữa lúc các Thế hệ Tinh Không lần lượt bỏ mạng, người đã phải chịu đựng thậm chí bằng cách đánh cắp lời nguyền của tất cả mọi người, thì sao?
“Đợi đã. Arthur.”
Vì vậy, Crash đã quyết định sẽ hỏi.
Hỏi xem liệu có phải chỉ mình ngươi là không thừa nhận ta hay không.
“……Còn ta thì sao?”
Ngay khoảnh khắc hắn khó khăn hé mở đôi môi cứng đờ để đặt câu hỏi.
Arthur nhìn Crash một cách tĩnh lặng như lúc đầu, rồi ngay sau đó, lần đầu tiên hắn bắt đầu bật cười.
“Puhahaha… hức.”
Nghe thấy tràng cười phá lên bất ngờ của hắn, trong khoảnh khắc Crash còn đang ngẩn người, Arthur từ từ ngẩng đầu lên cùng với những giọt nước mắt đã được Abella lau sạch.
Khi đó, đôi đồng tử vàng kim của hắn tỏa sáng rực rỡ.
“Crash, chuyển giao ký ức của một kẻ mà cả cơ thể lẫn tinh thần đều đã nát bươm như ngươi thì có ý nghĩa gì chứ.”
Arthur nhìn xuống Crash đang thẫn thờ và nói như thế.
“Đừng lo. Ta khá thích ngươi đấy. Nếu không có ngươi, Thế hệ Tinh Không sẽ không thể tiến xa đến mức này. Năng lực đánh cắp lời nguyền của ngươi hữu dụng lắm. Nhưng dù vậy, hiện tại ta cũng chẳng cần đến ngươi. Cái ta cần là một kẻ có tinh thần trong sạch để đi theo ta.”
Lời nói đó chẳng khác nào đang coi hắn như một công cụ.
Chỉ là một món đồ dùng một lần rồi vứt bỏ.
Một công cụ cần thiết sau mỗi lần hồi quy, nhưng chẳng hơn không kém.
“Hẹn gặp lại. Crash.”
Cùng với câu nói đó, từ cơ thể Arthur bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Nhận ra đó là dấu hiệu Arthur bắt đầu thực hiện hồi quy, Crash đứng dậy với vẻ mặt hoảng loạn rồi ngã nhào xuống sàn.
Đó là do một bên chân của hắn đã bị lời nguyền hủy hoại, không thể di chuyển tử tế.
Lăn lộn trong vũng bùn, Crash thổ huyết, gào thét về phía Arthur.
“Đợi, đợi đã! Đợi đã! Arthur! Mang cả ta đi theo nữa! Thằng khốn kiếp! Nếu muốn đi thì mang cả ta theo!”
Thế nhưng, biểu cảm của Arthur vẫn không hề thay đổi.
Ngay từ đầu, Crash đã chẳng có giá trị gì trong cuộc đời của Arthur cả.
Lý do hắn giả vờ thừa nhận Crash cũng chỉ vì phán đoán rằng hắn sẽ có ích mà thôi.
Chưa một lần nào hắn thực sự công nhận Crash là đồng đội.
Thế nhưng, liệu có phải bây giờ hắn mới nhận ra sự thật đó?
‘Chuyện đó thì.’
Thực ra chẳng phải mình đã nhận ra từ lâu rồi sao.
Khi những thành viên của Thế hệ Tinh Không khinh rẻ và đối xử sỉ nhục hắn, Arthur chỉ lặng lẽ đứng nhìn mà không nói một lời.
Cứ như thể, việc hắn bị đối xử như vậy là điều hiển nhiên.
Nếu thực sự coi hắn là đồng đội, hắn đã ngăn cản và đứng về phía hắn từ lâu rồi.
Chẳng những không thừa nhận công lao của hắn, mà chính hắn cũng coi hắn như một công cụ.
‘Mình chỉ là.’
Chỉ đang tự trấn an bản thân trong thâm tâm mà thôi.
Rằng mình có ích cho Thế hệ Tinh Không, rằng phải ngăn chặn sự diệt vong của thế giới, hắn chỉ đang khỏa lấp lòng tự trọng vốn đã thiếu hụt từ trong gia tộc bằng cách đó mà thôi.
Cứ thế này sao.
Cứ thế này mà thực sự kết thúc ư?
Thật sự sao?
Đó là khoảnh khắc ý thức của Crash trở nên mơ hồ.
Crash nhìn xuống bàn tay của chính mình.
Thế giới đang diệt vong.
Arthur đang rời đi.
Năng lực đánh cắp những thứ thuộc về đối tượng.
Đó là phần mà hắn vốn đã chẳng hề bận tâm vì cơ thể đã bị lời nguyền tàn phá từ lâu.
Nhưng kể từ một thời điểm nào đó, hắn luôn có một thắc mắc.
Liệu bản thân có thật sự không thể đánh cắp thứ gọi là kỹ năng hay không.
Tất nhiên, kỹ năng là thứ quan trọng nhất đối với một người nên chẳng thể dễ dàng đánh cắp được.
Nhưng lúc này không phải là lúc để bận tâm đến những chuyện đó.
Bàn tay của Crash Valheim đưa lên hướng về phía Arthur Gramalte.
Liệu trong vòng lặp quá khứ của Arthur, bản thân mình cũng đã thực hiện hành động tương tự không?
Nếu thành công, thì bản thân của vòng lặp này cũng đã hồi quy giống hệt.
Nếu không làm được, nghĩa là đã thất bại.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Nếu không làm điều này, dù sao đi nữa thì dưới một thế giới đã diệt vong, mọi thứ cũng trở nên vô nghĩa.
“Chết tiệt!”
Ngay khoảnh khắc bàn tay vươn ra của Crash Valheim phát sáng cùng một tiếng chửi thề.
Crash Valheim mất đi ý thức cùng với một luồng ánh sáng rực rỡ.
* * *
“Hử?”
Ánh sáng rực rỡ biến mất và một tiếng thắc mắc vang vọng lên.
Giữa cơn mưa thiên thạch đổ xuống vì sự diệt vong, một người từ từ ngẩng đầu lên.
Cùng lúc đó, cậu ta nhận ra không có ai bên cạnh mình và bắt đầu mở to mắt.
“Cái, cái này là?”
Tại sao bản thân lẽ ra phải hồi quy lại đang ở nơi này.
Ngay khi cậu ta đặt nghi vấn về điều đó, dòng suy nghĩ đã bị cắt đứt khi bị vùi lấp dưới cơn mưa thiên thạch đang đổ ập xuống đầu.
Arthur Gramalte của vòng lặp thứ 9, người đáng lẽ phải hồi quy để đón chào vòng lặp thứ 10.
Đó là ngày mà cậu ta thật sự đã chết.