Chapter 0: Prologue
Gập bìa lại __
Những câu chuyện anh hùng thường kể rằng.
Dù bạn đang đứng ở bất cứ đâu, chỉ cần ngước nhìn lên bầu trời đêm bao la, bạn sẽ thấy những chòm sao. Và chính những chòm sao đó là dấu vết của những anh hùng từng sải bước trên mặt đất, là minh chứng cho cuộc đời của họ.
Đó là một câu chuyện nửa đúng nửa sai.
Thực tế, những anh hùng lập nên vĩ nghiệp sẽ khắc ngôi sao của mình lên bầu trời đêm và trở thành những thực thể siêu việt được gọi là Tinh tọa. Ở khía cạnh "chòm sao chính là cuộc đời của anh hùng", câu chuyện đó hoàn toàn đúng.
Vậy phần sai nằm ở đâu?
Chính là đoạn "dù bạn đứng ở bất cứ đâu, chỉ cần ngước lên là sẽ thấy những chòm sao". Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Nói chính xác hơn, tôi nhìn vào cái trần nhà của thành phố mà tôi đã coi là bầu trời suốt cả cuộc đời mình.
Thứ phản chiếu trong mắt tôi không phải là bầu trời đêm rộng lớn, lại càng không phải là những chòm sao lung linh rực rỡ.
Chỉ có khói bụi mịt mù. Vô số quặng đá găm lởm chởm trên trần nhà. Chỉ có ánh sáng nhân tạo phát ra từ những khối quặng đó phản chiếu trong mắt tôi. Ở thành phố này, không có bầu trời, cũng chẳng có chòm sao.
"Thì đúng là vậy mà."
Một nụ cười giễu cợt khẽ lọt qua kẽ môi.
Làm sao mà thấy được thứ gì giống như sao ở cái thành phố này chứ.
...Địa đô Atman.
Nơi mà ngay cả mặt trời, thứ soi sáng vạn vật một cách bình đẳng, cũng từ chối chiếu rọi. Một nơi chìm trong bóng tối suốt bốn mùa, bất kể ngày đêm. Vì mặt trời không bao giờ mọc, thành phố này phải dựa dẫm vào ánh sáng nhân tạo từ quặng đá.
Những người ở thành phố trên cao gọi nơi này là:
Bãi rác.
Nơi chôn lấp những thứ rác rưởi bị vứt bỏ.
2.
Địa đô Atman.
Những người sống ở thành phố này thường được chia làm hai loại, dựa trên tiêu chuẩn sau:
Hoặc là những kẻ bị trục xuất từ thành phố trên cao xuống đây.
Hoặc là con cái của những kẻ bị trục xuất đó ăn nằm với nhau rồi đẻ ra.
Trong số đó, tôi thuộc loại thứ hai.
Nghĩa là dù chẳng phạm phải tội lỗi gì, tôi vẫn mang cái số mệnh phải sống cả đời ở thành phố này. Tất nhiên đó chỉ là suy nghĩ của tôi, còn các vị ở thành phố trên cao có vẻ lại nghĩ khác.
Lũ rác rưởi giao phối với nhau thì đương nhiên chỉ đẻ ra rác rưởi. Việc sinh ra đã làm bẩn thỉu thế giới này, nên bản thân sự tồn tại của chúng đã là một cái tội.
Đó là lối tư duy trung bình của người trên đó, và cũng là thái độ phổ biến khi họ đối xử với thành phố này. Theo logic của họ, tôi là tội nhân ngay từ khi mới lọt lòng, nên phải mục nát ở đây cả đời là đúng rồi.
「...Thật đáng thương.」
「Đứa trẻ đó thật tội nghiệp quá.」
Có nhiều người thương hại tôi như vậy. Tuy nhiên, tôi chẳng mặn mà gì với sự thương hại đó của họ. Bởi ngay từ đầu, tôi vốn chẳng biết thế giới bên ngoài trông như thế nào.
Cái gọi là mặt trời ấm áp mà họ nói.
Những cánh đồng xanh mướt trải dài.
Hay biển xanh mênh mông tận chân trời.
Tôi chưa từng thấy, và thậm chí chẳng thể hình dung nổi chúng ra sao. Thật khó để nảy sinh lòng ngưỡng mộ đối với những thứ mà ngay cả trong đầu cũng không thể tưởng tượng nổi. Thế nên, nói thật lòng thì tôi không mấy quan tâm đến thế giới bên ngoài.
Chỉ có duy nhất một thứ.
Thứ duy nhất tôi quan tâm là...
"Ngôi sao."
Tôi lẩm bẩm một cách vô thức.
"Ngôi sao, Tinh tọa, anh hùng."
Tôi với tay cầm lấy cuốn đồng thoại.
Đó là cuốn sách tôi tình cờ có được khi còn rất nhỏ. Cuốn sách có tựa đề 「Cuộc đời Arthur」. Tôi mở cuốn sách đã cũ nát vì bị đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.
「Cuộc đời Arthur」 là một bản anh hùng ca.
Nó kể về cuộc đời của một vị anh hùng đã hoạt động từ hàng trăm năm trước. Trong truyện, Arthur đã rút được thanh kiếm cắm trong đá mà không ai rút nổi, và chỉ với một thanh kiếm duy nhất, ông đã băng qua đại lục.
Với tư cách là một kỵ sĩ. Và là một anh hùng.
Cứu giúp vô số người, chém gục biết bao ác quỷ, Arthur đã trở thành Tinh tọa khi kết thúc hành trình. Mười ba vĩ nghiệp mà Arthur gây dựng đã biến thành những ngôi sao khắc lên bầu trời đêm.
"Chòm sao."
Tôi lật đến trang cuối cùng của cuốn sách.
Đây là trang tôi xem nhiều nhất. Vì nó có hình minh họa chòm sao của Arthur. Tôi lặng lẽ nhìn chòm sao chiếm trọn một mặt giấy.
Mười ba ngôi sao.
Một chòm sao hình thanh kiếm được tạo nên từ những ngôi sao nối lại với nhau.
Khi đang nhìn chòm sao đó, một dòng chữ ngắn ngủi ghi bên cạnh hình minh họa lọt vào tầm mắt tôi.
「Dù bạn đang đứng ở bất cứ đâu trên mặt đất này.」
「Chỉ cần ngước nhìn lên bầu trời, bạn sẽ thấy những ngôi sao.」
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trời.
Đương nhiên, chẳng có ngôi sao nào cả.
"Có thấy cái quái gì đâu, đồ khốn."
Một tiếng thở dài thoát ra. Phải, tôi không quan tâm đến những thứ khác ở thế giới bên ngoài... nhưng duy nhất một điều, tôi thực sự muốn tận mắt nhìn thấy cái gọi là chòm sao kia.
Chẳng biết lý do tại sao.
Chỉ là, tôi muốn thử nhìn thấy sao một lần.
Đó chỉ là sự tò mò thuần túy và là một ảo tưởng. Đằng nào cũng là một giấc mơ không thể thực hiện, nên chẳng khác gì hoang tưởng cả.
"Đời là thế đấy."
Nhìn lên trần nhà, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ.
Nhắc mới nhớ, hình như cũng có câu nói thế này. Đừng sỉ nhục những ngôi sao khi đang ngước nhìn bầu trời. Vì dù bạn ở đâu, chỉ cần bạn đang nhìn chúng, những ngôi sao có thể nghe thấy giọng nói của bạn.
'Đến sao còn chẳng thấy thì có chửi chúng cũng chẳng nghe được đâu.'
Trong đầu hình dung về chòm sao của Arthur, tôi giơ ngón tay thối lên trời. Kèm theo đó là một lời chửi thề nhẹ nhàng. Một lời khiêu khích đầy xúc phạm rằng ông ta chẳng qua chỉ là một kẻ gặp thời mà thôi, thứ mà nếu nghe thấy, chắc chắn Arthur không thể nào làm ngơ.
1 giây, 2 giây, 3 giây... rồi 1 phút trôi qua.
Dĩ nhiên, chẳng có sự trừng phạt nào từ thiên đình giáng xuống cả. Biết ngay mà. Tôi thở dài rồi đứng dậy. Hôm nay tôi còn nhiều việc phải làm lắm.
"Haiz."
Ước gì có sự trừng phạt nào đó giáng xuống thật. Như thế có khi còn đỡ hơn là sống một cuộc đời chán ngắt thế này.
3.
Một lúc sau khi cậu thiếu niên rời đi.
Phía trên địa đô Atman, phía trên cả thành phố khổng lồ được xây dựng ở đó, trên bầu trời đêm bao la, có một chòm sao chợt lóe sáng. Đó không phải là chòm sao Arthur mà cậu thiếu niên đã thấy trong sách.
Không phải chòm sao hình thanh kiếm cấu thành từ mười ba ngôi sao.
Mà là một chòm sao tựa như mặt hồ tĩnh lặng đang canh giữ bên cạnh nó.
Một mặt hồ êm đềm ôm trọn những vì sao, để vị vua đang chìm trong giấc ngủ sâu của mình có thể yên tâm nhắm mắt. Chòm sao vốn luôn tĩnh lặng ấy đột nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ lạ thường. Cảm giác đó giống như cơn thịnh nộ của một vì sao.
Tinh tọa, Trượng Tuyển Trạch.
Chòm sao đã đồng hành cùng Arthur từ khi bắt đầu cho đến lúc kết thúc hành trình.
Pháp sư Hồ nước, Merlin.
Chòm sao của Merlin trong hình hài mặt hồ đang dao động dữ dội. Chân thể của cô nằm sâu trong chòm sao đang trợn trừng mắt nhìn xuống mặt đất. Bên tai Merlin vẫn còn vang vọng giọng nói của một thằng nhóc xấc xược nào đó.
Arthur chỉ là một kẻ gặp thời không hơn không kém.
Nếu sinh ra ở thời đại này thì cũng chẳng là cái đinh gì.
Cay lắm à? Muốn phản bác không?
bWpDNXYvSmdQbkJoUk44RUVUOERZV3p6TmdhMmhqaDVLR09jYS9vZ3pOQjdtWnZvYTJFRFl4Q1pxUkdLanJmNQ
Thế thì ngon thì xuống đây mà trừng phạt xem nào.
Đó là những lời lẽ cực kỳ sỉ nhục, đến mức cô chẳng biết phải bắt đầu bắt lỗi từ đâu và như thế nào. Đã lâu lắm rồi Merlin mới cảm thấy gáy mình nóng bừng lên như vậy.
"Chà."
Merlin bật cười khan rồi vuốt ngược mái tóc mình lên. Mái tóc màu xanh trắng của cô gợn sóng theo những ngón tay thon dài.
"Thằng điên nào đây?"
Trong mắt Merlin vằn lên những tia máu.