Giới thiệuThanh xuân của tôi trôi qua một cách thật nhạt nhòa. Nhạt nhòa đến mức tôi dường như đã lãng quên cả khoảnh khắc mình bước sang thế giới của người trưởng thành. Chẳng có những mộng tưởng lung linh, cũng chẳng có một tình yêu khắc cốt ghi tâm nào oanh liệt. Thanh xuân của tôi, rốt cuộc chỉ còn lại những mảnh vỡ ký ức chắp vá. Mỗi khi màn đêm tĩnh lặng buông xuống, tôi lại lật giở từng trang hồi ức đã ố vàng, tự huyễn hoặc bản thân mình rằng: Giá như ngày đó mình lựa chọn khác đi thì tốt biết mấy. Thế nhưng, tuổi trẻ vô tình như chiếc lá thu mỏng manh, như dòng nước cuồn cuộn chảy xiết. Chẳng để tôi kịp thốt lên một lời từ biệt, nó đã cuốn trôi mười mấy năm ròng rã của cuộc đời vào cõi hư vô. Hay có chăng, thanh xuân của tôi vốn dĩ là một sự thất bại bẽ bàng. Cứ nhen nhóm hy vọng, rồi lại bị dập tắt bởi nỗi tuyệt vọng. Để rồi đến hiện tại, trái tim này đã chẳng còn dám ôm ấp thêm bất kỳ mộng tưởng nào vào cuộc đời nữa. Càng tha thiết mong cầu điều gì, lại càng chuốc lấy tổn thương sâu sắc. Tôi đã từng khao khát vung vẫy thoát khỏi vũng lầy của sự trống rỗng, khao khát được rực rỡ, sống là chính mình. Nhưng hiện thực tàn khốc lại không ngừng quật ngã tôi xuống đáy sâu. Biết làm sao được, cuộc sống vốn dĩ là thế mà. Tôi chẳng có bệ phóng gia tài bạc tỷ, chẳng có những chỗ dựa vững chãi, cũng chẳng có bệ đỡ quan hệ từ mẹ cha. Tôi của hiện tại, chỉ đang dốc cạn sức lực giẫy giụa trong vũng bùn để thoi thóp tồn tại qua ngày. Rồi mai này, khi vô tình lướt qua những bóng dáng rực rỡ nhiệt huyết của tuổi trẻ, có lẽ tôi sẽ lại xót xa tự hỏi: Liệu ngày đó mình can đảm thay đổi một chút, thì thanh xuân của mình có lấp lánh được như họ hay không? Nhưng rồi cuối cùng, có lẽ tất cả chúng ta cũng đành ngoan ngoãn cúi đầu trước thực tại, cuốn vào guồng quay mưu sinh, sống những tháng ngày vô hồn lặp đi lặp lại, mặc cho dòng đời xô đẩy. Chỉ e rằng phải đến thật nhiều năm sau nữa, khi ngoảnh đầu nhìn lại chặng đường này, ta mới bàng hoàng nhận ra sức nặng ngàn cân của hai chữ: Thanh Xuân.